Mệt thật, say rượu nên mắt mờ căm, gỡ mãi không ra.
Dung Trú dọn hết mảnh kính vỡ, ngẩng đầu lên thì thấy tôi đang tự úp trán vào gương, vừa nhìn chằm chằm vào khoảng không vừa liên tục làm động tác zoom tay ra.
Cậu ấy nhìn mà ngơ không hiểu gì.
“Anh đang làm gì vậy, A Sùng?”
“Không thấy rõ, đang chỉnh độ nét.” Tôi lầm bầm.
“Đồ say rượu.” Dung Trú vừa cười vừa lườm.
Rượu bắt đầu thấm, lúc về còn đi thẳng được, giờ thì đầu óc quay cuồng, bắt đầu nói nhảm rồi.
“Táo bạo! Trẫm không phải kẻ say, trẫm là hoàng đế!”
Dung Trú cố nhịn cười đến run cả vai. “Thần xin được vinh hạnh tháo kính áp tròng cho bệ hạ, có thể ban cho thần vinh dự này không?”
Cũng được đấy, biết điều lắm.
Tôi vung tay một cái, rồi đổ vật lên sofa. “Chuẩn tấu, có thưởng.”
Lúc đầu còn mơ màng, nhưng ngay khoảnh khắc Dung Trú nâng mặt tôi lên, tôi tỉnh gần hết nửa cơn say.
“Sao mà…”
…phải lại gần như vậy?
Cậu ấy nhướng mày. “Yên tâm, em rửa tay sạch rồi.”
Tôi không phải định hỏi cái đó…
Thôi kệ, chắc cũng nhanh thôi.
Ngón tay Dung Trú tuy đốt khá to, nhưng lại khéo léo đến bất ngờ.
Tay to như vậy, sau này chắc chắn còn cao hơn nữa – tôi lơ mơ nghĩ trong đầu.
Nếu cậu ấy cao hơn tôi thì phải làm sao?
Đúng là tôi gian xảo thật, lần sau phải lén giẫm lên bóng của cậu ấy mới được.
Nghĩ đến cảnh đó tôi bật cười ngây ngốc: “Hề hề hề…”
“A Sùng, nhìn em này.”
Giọng của Dung Trú mềm như lụa ngâm mật, ngọt đến phát ngấy.
Đầu ngón tay cậu ấy khẽ lướt qua má tôi, khiến cả người run nhẹ.
Từ góc nhìn của tôi, mặt trăng dường như đậu ngay bên tai cậu, sáng rực như một chiếc khuyên tai bạc tinh xảo, đẹp đến sững sờ.
Rượu khiến máu tôi sôi sục, mặt nóng bừng, màng tai cứ như biến thành vỏ sò ngân vang, cảm giác càng lúc càng nhạy.
Chú tâm lắng nghe, khoảng lặng giữa hai đứa như có nhịp, trùng khớp với nhịp tim:
Thình thịch, thình thịch.
“Xong chưa vậy?” Tôi phối hợp theo cậu, mắt mở không chớp quá lâu nên bắt đầu chảy nước mắt.
Dung Trú thoáng khựng lại, nhìn tôi chằm chằm, yết hầu khẽ chuyển động.
Chắc khát lắm, từ nãy đến giờ vẫn chưa kịp uống nước.
“Xong rồi.” Cuối cùng cũng tháo ra được, mà không làm tôi đau.
“Cảm ơn.”
Nghĩ lại cái thái độ ra lệnh lúc nãy của mình, tôi hơi ngượng.
Định đứng dậy dọn dẹp rồi đi ngủ sớm, tránh để mình tiếp tục phát rồ.
Nhưng vừa cử động, vai đã bị giữ lại.
Dung Trú nhìn tôi chăm chú:
“Thế còn phần thưởng của em đâu, chú nhỏ?”
…
16
Ngủ đến tận gần trưa.
“Uầy… đau đầu quá…”
Tôi tỉnh dậy trong trạng thái đầu óc quay cuồng, âm thầm thề thốt sẽ cai rượu từ nay.
Lê lết ra khỏi phòng, thấy Dung Trú đang tất bật bên bàn ăn.
Cuối tuần, cậu không phải đi học.
“Chào buổi sáng, A Sùng. Em mua đồ ăn sáng này.” Cậu ấy cười tươi như nắng.
Bắt một đứa nhỏ phải chăm sóc mình thế này, thật là…
“Làm phiền em rồi.” Tôi ngại ngùng ngồi xuống. “Tối qua anh về giường kiểu gì thế?”
Chẳng lẽ lại bò bốn chân? Tôi có tài năng đặc biệt trong việc lê lết trong bóng tối.
Dung Trú khựng lại: “Anh quên hết rồi à?”
“Say quá nên quên mất tiêu, chỉ nhớ mang máng là mình nhận mình là hoàng đế hay gì đó…”
“Bệ hạ, mời dùng bữa.” Cậu ấy làm bộ nghiêm túc đặt tô cháo trước mặt tôi.
“Làm ơn đừng trêu anh nữa mà!” Tôi gào lên, ôm đầu tìm chỗ chui cho đỡ xấu hổ.
“Yên tâm, là em dìu anh về giường.” Cậu cuối cùng cũng chịu tha, giải thích đàng hoàng.
Ra là thế thật.
“Xin lỗi nhé, nửa đêm còn bắt em phải chăm anh.”
“Không sao đâu, nhưng mà tửu lượng của anh đúng là thảm thật.” Dung Trú cười híp mắt. “Nếu anh thực sự thấy có lỗi, vậy hứa với em một chuyện được không?”
Thật ra không cần cậu ấy nói, tôi cũng định mua gì đó để đền đáp rồi – giữa đêm giữa hôm còn không để người ta yên.
Nhưng mà yêu cầu của Dung Trú lại vượt ngoài dự đoán của tôi:
“Sau này khi không có em bên cạnh, đừng say rượu nữa.”
Không lấy giày thể thao, hay gì à?
Tên ngốc này, sẽ chẳng nhận được món quà nào đâu.
“Được, anh hứa với em.”
Dù gì cũng định bỏ rượu thật rồi mà.
17
Trước khi ra khỏi nhà, tôi đứng trước gương chỉnh cà vạt.
Cảm thấy sau gáy hơi đau rát, nhưng chỗ đó lại nằm ngoài tầm nhìn nên không rõ có chuyện gì.
“Lạ thật, trong nhà có côn trùng sao?” Tôi lẩm bẩm.
“Chắc vậy, em cũng bị cắn.”
Dung Trú vừa nói, vừa như mọi khi đưa kẹp cà vạt cho tôi, nhưng động tác chậm rãi hơn thường lệ.

