Tôi bắt đầu cùng Dung Trú luyện tập thể lực.
Dự định chờ khi thể lực cậu ấy hồi phục rồi mới cho đi học lại.
Nhà tôi có đầy đủ thiết bị, không cần đến phòng gym.
Để tránh cậu ấy bị thương, tôi thấy cần thiết phải ở bên chỉ dẫn.
Nhưng Dung Trú luôn quên cách dùng máy móc, tôi đành phải kiên nhẫn hướng dẫn đi hướng dẫn lại.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng rất giỏi trong việc tìm đồ mà.
Hóa ra trí nhớ không tốt trong mọi chuyện.
“Anh A Sùng, anh có thể làm mẫu lại lần nữa không?”
Cậu ấy chỉ vào máy kéo xô sau lưng, mặt đầy vẻ khẩn cầu.
Tôi gật đầu, bước lên trước.
Đây là lần thứ ba rồi.
Có vẻ cậu ấy thực sự muốn học.
“Đứng đối diện với máy, để bụng nằm ngay dưới thanh kéo,” tôi vừa nói vừa cố gắng làm động tác thật chuẩn, nhưng sau lưng lại đột nhiên cảm thấy lạnh lạnh, “đùi ép sát vào thanh đệm, tay duỗi thẳng, vai thả lỏng…”
“Được rồi, em làm 4 hiệp, mỗi hiệp 10 lần.”
Vừa đứng dậy đã thấy Dung Trú có gì đó là lạ.
Lúc ấy là hoàng hôn, ánh chiều ngoài cửa kính lớn nhuộm bầu trời như một ly rượu vang—đậm đà và trong vắt, dưới cùng là màu tím sâu thẳm, càng lên cao càng loãng, còn nhuộm nhẹ má cậu ấy thành hồng phớt.
“Em bị sốt à?”
“Không, chỉ là trong phòng hơi nóng thôi.” Cậu ấy phe phẩy tay, vội vàng ngồi xuống.
Không hổ là người trẻ, trao đổi chất quá tốt.
Tôi âm thầm cảm thán.
08
Chúng tôi sống yên ổn bên nhau suốt ba tháng.
Dần dần, khuôn mặt gầy gò của Dung Trú không còn hóp lại, sắc mặt cũng hồng hào hơn, còn cao lên một chút.
Nhìn khỏe mạnh, sáng sủa, như một cây non đang lớn, chuẩn hình mẫu thanh niên ưu tú của chủ nghĩa xã hội.
Tôi về đến nhà, thấy cậu ấy như thường lệ đang đứng chờ ở sảnh vào.
“Chào mừng anh về, A Sùng.”
Tôi không buồn sửa cách xưng hô của cậu ấy nữa, để cậu ấy nhận lấy áo vest của tôi, treo lên một cách thuần thục.
Tôi đã đi làm chăm chỉ được một thời gian rồi.
Dù đang sống trong thân xác người khác, nhưng để không ai nghi ngờ, tôi đành phải ngoan ngoãn đi làm.
May mà còn có ký ức cơ bắp giúp tôi làm chủ biểu cảm.
Nhưng diễn kịch thực sự rất mệt mỏi, cả thể chất lẫn tinh thần đều rã rời.
Dung Trú nhìn tôi đầy lo lắng.
“Sắc mặt anh không ổn lắm.”
Tôi xoa huyệt thái dương, cố nặn ra một nụ cười trấn an: “Có cảnh quay rơi xuống nước, chắc do ngâm lâu quá. Đừng lo, anh đi tắm là ổn.”
Cảm nhận được ánh mắt tiễn đưa của Dung Trú phía sau, tôi cố gắng bước đi bình thường, nhưng vừa vào đến phòng tắm thì lập tức khụy xuống.
Vén ống quần lên—mắt cá chân đã sưng vù.
Khốn thật.
Sự thật là dây cáp ở phim trường bị lỗi, tôi bị văng từ trên không xuống bãi cỏ, choáng váng cả đầu óc.
Lúc ấy tưởng mình không sao, còn ngốc nghếch nghĩ mình là “người được chọn”.
Kết quả vẫn là bị trật chân.
“Đùa à, diễn viên hạng bét không xứng có buff bảo vệ tân thủ à?” Tôi lầm bầm, thì bất chợt một tiếng gõ cửa làm tôi giật thót.
“Anh làm sao thế, A Sùng? Nãy giờ em không nghe thấy tiếng nước.”
“Không sao.” Tôi thầm mắng mình ngu, quên không mở vòi.
Nhưng nghĩ lại, biết tôi đang tắm mà còn đứng canh ngoài cửa nghe lén cũng quá kỳ cục.
“Mở cửa đi.” Dung Trú vẫn kiên quyết.
Tôi mở hé cửa, định nói đại câu gì đó để cậu ấy đi, ai ngờ Dung Trú tranh thủ chen vào phòng tắm.
?
Từ bao giờ cậu ấy lại không có khái niệm ranh giới như thế?
“Không phải, này, em—” tôi gãi đầu, choáng đến lắp bắp, “em không thấy ngại à, nhỡ anh không mặc đồ thì sao?”
Dung Trú lơ đi câu hỏi: “Anh bị thương rồi.”
“Không sao đâu, không nghiêm trọng… Ơ?”
Cậu ấy quỳ xuống, cầm lấy mắt cá chân tôi.
Lòng bàn tay cậu ấy nóng, ngón tay lướt nhẹ trên da, dịu dàng đến mức khiến tôi rùng mình, như từng tia lửa nhỏ nổ lách tách trên da thịt.
Tôi choáng váng, “Nhột quá, đừng sờ nữa.”
“Đau lắm đúng không?” Dung Trú cúi đầu nhìn chăm chú.
Khoảng cách gần sát.
Vì hàng mi dày che khuất, ánh mắt cậu ấy trở nên khó đoán.
Biểu cảm này quá lạ lẫm, tôi không khỏi ngẩn người.
Nếu là trong nguyên tác, người đối diện cậu ấy lúc này chắc chắn chết không toàn thây.
Nhưng giờ cậu ấy chỉ đang chân thành lo lắng cho tôi.
Lẽ nào cửa sổ tâm hồn có thể mờ đến vậy? Giới hạn thiện và ác có thể lẫn lộn như thế sao?
Dung Trú lúc này giống như một cuốn sách tôi không thể đọc hiểu.
Tôi thấy khó xử, vô thức lùi về sau, nhưng không còn chỗ để lui.
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, đừng làm ra vẻ như trời sập thế chứ.”

