Tôi như thấy được chút mong chờ thoáng qua trên gương mặt cậu ấy.

Thể hiện cảm xúc như vậy chứng tỏ cậu ấy đang dần mở lòng.

Nghĩ đến đó, tôi vui vẻ chìm vào giấc ngủ.

Cho đến nửa đêm bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Dung Trú dựa vào cửa, mặt trắng bệch: “chú nhỏ, em thấy khó chịu.”

Sao thế được? Lúc ăn tối vẫn còn khỏe mạnh mà.

“Cảm giác sao rồi?”

“Đau bụng… còn muốn nôn.” Giọng cậu ấy đứt quãng.

Vừa nói vừa lảo đảo như sắp ngã.

Tôi vội ôm lấy cậu ấy.

Lái xe như bay đến bệnh viện gần nhất.

Kết quả kiểm tra cho thấy: Dung Trú bị không dung nạp lactose.

Tôi vô cùng hối hận, đi tới đi lui trong phòng chờ như con rối.

Chết tiệt! Là tại ly sữa đó!

Triệu chứng của cậu ấy khá nghiêm trọng, nôn đến mất nước, phải truyền dịch nằm bẹp trên giường bệnh.

“Xin lỗi, chú nhỏ, em làm phiền anh rồi.”

Cậu ấy lí nhí xin lỗi, khiến tôi càng thêm áy náy.

“Đừng nói vậy, là lỗi của anh. Từ giờ anh sẽ chăm sóc em thật tốt, Tiểu Trưa.”

Có lẽ cậu ấy vẫn còn rất khó chịu.

Nhưng khóe miệng cậu ấy, lại không hợp thời điểm mà khẽ cong lên.

Tôi còn chưa kịp hiểu nụ cười thoáng qua đó mang ý nghĩa gì, thì đã bị cậu ấy nắm tay áo: “Đừng đi… ở lại với em được không?”

“Được.”

Tôi vốn cũng định như vậy.

06

Sau khi xuất viện, giữa tôi và Dung Trú có một sự thay đổi rõ rệt.

Có lẽ vì bắt đầu tin tưởng, cậu ấy chịu mở lòng nhiều hơn một chút.

Giống như một chú mèo hoang tôi nhặt được, cuối cùng cũng chịu để lộ cái bụng mềm mại cho tôi thấy.

Tâm trạng tôi cũng tốt hơn nhiều.

Thỉnh thoảng, cậu ấy sẽ chơi những trò đùa vô hại – như giấu mắt kính hoặc kẹp cà vạt của tôi.

Lúc đầu tôi chạy khắp nhà tìm, tìm mãi không thấy, thì phát hiện cậu ấy trốn sau cánh cửa mà cười trộm.

Về sau tôi nhận ra quy luật: cứ có món gì mất tích, gọi tên Dung Trú là xong.

“Anh đang tìm cái này à, chú nhỏ?”

“Ừ, cảm ơn em.”

Dù có phải do cậu ấy giấu hay không, cũng lập tức tìm được, y như người mang radar vậy.

Sau đó cậu ấy sẽ ngoan ngoãn đưa tận tay, mắt sáng rực chờ được khen.

Có kinh nghiệm lần trước, tôi không dám xoa đầu cậu nữa, chỉ khen bằng miệng.

“Giỏi lắm.”

Dù sao tôi cũng hay đãng trí, có cậu ấy bên cạnh cũng tiện hơn nhiều.

Đến lúc nhận ra, tôi đã xem cậu như chó săn tìm đồ mất rồi.

Tôi vò trán khổ sở – không thể để thế này tiếp tục.

Thế là tôi âm thầm ra quyết tâm, thử một ngày không nhờ cậu ấy giúp gì cả. Kết quả là cả ngày hỗn loạn.

Pha trà không tìm được ly, bật điều hòa không có remote, tắm xong tìm mãi không thấy dao cạo râu.

Đến chiều tối, tôi nhìn cái tủ quần áo bừa bộn như bị nôn ói, ngây người.

Rõ ràng chỉ định chọn một cái cà vạt, mà lục tung cả tủ lên.

Thói quen đúng là đáng sợ thật.

Mới sống chung nửa tháng mà tôi đã quen cậu ấy tới mức không thể thiếu được sao?

Tôi bắt đầu nghĩ lung tung.

Vừa định gọi Dung Trú thì bắt gặp cậu ấy đang đứng ở cửa, ánh mắt trầm xuống.

Tôi bị ánh nhìn đó làm giật mình.

Chưa kịp mở miệng, cậu ấy đã rơi nước mắt.

Từng giọt lấp lánh lăn dài, vẻ mặt bất lực và đáng thương.

“Chú nhỏ… em không phải ngoan lắm sao?”

Dung Trú dùng tay che mặt, khóc nức nở, vai run lẩy bẩy, mạch máu ở cổ căng phồng lên bất thường. Tiếng nấc khiến khuôn mặt cậu ấy méo mó đi.

“Tại sao không để em đi tìm anh nữa? Em rõ ràng làm rất tốt mà…” Dung Trú nức nở, “Hay là anh giận rồi? Em không đùa nữa đâu, tha thứ cho em được không… hu…”

Lần đầu tiên thấy cậu ấy khóc thảm như vậy, tôi chết lặng.

Tôi đúng là đồ tồi!

Tự nhiên lại phớt lờ cậu ấy?

Nó muốn giúp thì cứ để nó giúp chứ!

“Không phải như em nghĩ đâu,” tôi lúng túng giải thích, “Anh chỉ thấy mình dựa vào em quá nhiều, cảm thấy bản thân vô trách nhiệm, nên muốn thử tự làm. Nhưng thôi, sau này cứ để em lo nhé, anh đúng là đãng trí thật.”

Dung Trú không khóc dữ hơn nữa.

Qua kẽ tay, ánh mắt cậu ấy lóe lên một tia sáng lạ thường.

“Không phải rất tốt sao?” Cậu lẩm bẩm như mộng du.

“…Cái gì cơ?”

“Anh Sùng không cần lo gì hết, trí nhớ em tốt lắm.” Dung Trú cười tươi rói, “Chúng ta bổ sung cho nhau mà.”

“Nhóc này, khôn thật.”

Tôi cũng cười theo, quên luôn việc nhắc cậu phải gọi tôi là “chú nhỏ.”

Một cơn sóng nhỏ cuối cùng cũng yên lặng trôi qua, tôi buông lỏng cảnh giác.

Cũng không hề để tâm đến câu nói ban nãy của cậu ấy.

Đến mãi rất lâu về sau tôi mới hiểu được ẩn ý trong lời nói đó:

“Dựa dẫm vào em, chẳng phải rất tốt sao?”

07

Scroll Up