“Từ phim ảnh. Tôi từng làm diễn viên đóng thế. Thế hài lòng chưa?” Tôi vỗ vỗ ghế cạnh mình, ra hiệu cậu ngồi xuống.
Dung Trú bước tới một cách chậm rãi.
Trong lúc sát trùng, cậu đau đến rơm rớm nước mắt nhưng cố không để lệ rơi.
Tâm trạng tôi ngổn ngang.
Dù trong truyện là phản diện đại ác, hiện tại cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, bị đau thì khóc.
Dung Trú có cơ địa sẹo lồi, vết hằn ở cổ cực kỳ đáng sợ.
Không phải do dây trói vừa rồi, mà là do trước đó bị bọn tội phạm dùng xích sắt xích ngoài cửa, như xích chó.
Trong nguyên tác, cậu lại rơi vào tay đám người đó, tiếp tục sống cuộc đời thê thảm, bị thù hận nuốt chửng, không thể quay đầu.
Đứa trẻ này rõ ràng không làm gì sai, vậy mà lại chịu đủ mọi đau khổ.
Thật lòng mà nói, nếu chuyện này xảy ra với người khác, họ còn hận đời hơn cậu gấp bội.
Tôi không đành lòng, nên đã kéo cậu chạy trốn.
Đám tội phạm thì để cảnh sát xử lý, tôi đã liên hệ khách sạn phong tỏa tất cả lối ra.
Nhưng còn Dung Trú thì sao?
Tôi chìm vào suy nghĩ, tay vô thức mạnh hơn.
“Đau quá.”
Một tiếng hít khí vang lên.
“Xin lỗi.”
Tôi bừng tỉnh, tay nhẹ lại.
Nhìn Dung Trú đang dè chừng nhìn tôi, tôi âm thầm hạ quyết tâm.
Cậu ấy là phản diện.
Thì đã sao?
Hiện tại vẫn chưa làm chuyện gì tàn nhẫn, ngược lại còn liên tục bị hại.
Chỉ cần được dạy dỗ đàng hoàng, chắc chắn sẽ đi đúng đường, sống một cuộc đời bình yên hạnh phúc.
Tôi cất hộp cứu thương, nghiêm túc hỏi:
“Dung Trú, cậu có muốn trở thành người một nhà với tôi không?”
04
Dung Trú quyết định ở lại.
Cậu ấy rất nhạy bén, phát hiện ra tôi còn nhiều bí mật chưa nói ra, nhưng hiện tại ngoài tôi ra thì cậu ấy không còn lựa chọn nào khác.
Có vẻ như cậu ấy rất bất ngờ trước việc tôi thực sự muốn nhận nuôi mình, và sau khi xác nhận sẽ không bị đưa đi nữa, cậu ấy bắt đầu thử đủ mọi cách để dò xem giới hạn của tôi đến đâu.
Biến thành cái đuôi nhỏ, cứ bám theo tôi suốt ngày, từng bước từng bước, lảm nhảm không ngừng.
“Anh Sùng, em tự ý vào thư phòng.”
“Em dùng hết sữa tắm rồi.”
“Còn chưa xin phép, em đã ăn hết bánh quy bơ rồi.”
Y như một con mèo cố ý làm vỡ cốc rồi cứ quanh quẩn dưới chân chủ, kêu meo meo chỉ để xem phản ứng.
Tôi buồn cười chịu không nổi.
Chỉ vậy thôi á?
Tên phản diện tương lai gào thét đòi hủy diệt thế giới, hiện tại lại nghĩ việc lén ăn bánh quy là hành vi khiêu khích.
Ngây thơ thật sự.
“Thư phòng em muốn vào lúc nào cũng được, sữa tắm mới để ở tủ tầng hai cạnh nhà tắm, còn đồ ăn vặt là anh mua cho em mà.”
Tôi xoa đầu cậu ấy, “Còn nữa, phải gọi là chú nhỏ.”
Ngay lúc bị tôi chạm vào, Dung Trú lập tức bắt lấy tay tôi.
Lực mạnh đến mức một người trưởng thành cũng phải thấy đau.
Tôi nhướng mày.
Ồ, mèo con giơ móng rồi.
Thấy tôi im lặng không nói gì, Dung Trú liền thu lại vẻ hung dữ, tròn mắt làm ra vẻ đáng thương:
“Em xin lỗi… chỉ là giật mình thôi… chú nhỏ.”
Mới vài ngày mà đã học được cách giả ngây vô tội rồi.
“Không sao.” Tôi vừa xoa cổ tay vừa âm thầm đoán lý do phản ứng mạnh của cậu ấy.
Sau này không được tùy tiện chạm vào cậu ấy nữa, tránh gợi lại ký ức xấu. Tôi thầm ghi nhớ điều đó.
“Ba em tại sao không đi tìm em? Là ông ấy không cần em nữa sao?” Cậu đột ngột chuyển chủ đề, ánh mắt buồn bã, cúi đầu xuống.
Chết rồi.
Tôi toát mồ hôi lạnh.
Trong nguyên tác, phần ngoại truyện nói rõ thân thế của phản diện vẫn chưa ra mắt cơ mà.
“Có lý do đặc biệt. Đợi em lớn lên rồi anh sẽ kể cho.”
Tôi sợ mình không bịa kịp nên nói xong câu đó liền nhanh chóng chuồn đi.
Không quay đầu lại nên cũng không thấy được ánh mắt sâu thẳm của Dung Trú khi nhìn bóng lưng tôi rời đi.
Cậu ấy mấp máy môi:
“Đồ lừa đảo.”
05
Thân phận nguyên chủ là diễn viên, vẫn luôn giữ vóc dáng rất kỹ.
Tôi tắm xong vừa mở cửa thì Dung Trú đi ngang qua.
Cậu ấy chăm chú nhìn cơ bắp hiện rõ qua lớp áo choàng tắm của tôi, rồi cúi đầu nhìn cơ thể mình, cau mày, lộ rõ vẻ tự ti.
Biểu cảm nhỏ ấy khiến tôi vừa buồn cười vừa xót xa.
Vì thiếu dinh dưỡng, Dung Trú gầy gò hơn hẳn những người cùng tuổi.
Tôi rót cho cậu ấy một ly sữa lớn, “Uống đi. Mai anh đưa em đi tập thể dục, sau này cũng phải bổ sung dinh dưỡng đầy đủ.”
Dung Trú ngoan ngoãn uống hết rồi đi ngủ.

