Trở thành chú của phản diện, tôi cảnh cáo cậu ta đừng tiếp cận nhân vật chính, nếu không sẽ đánh vào mông, còn bắt cậu ta đếm số.

Kết quả là quản không nổi, lại bị phản công.

“Chú đếm số đi, chú nhỏ.”

Dung Trú kéo lấy cánh tay tôi, mỗi cái một mạnh hơn.

“Đếm sai thì phải làm lại từ đầu đấy.”

01

Tôi luôn xui xẻo.

Trong một ngày, đồ ăn đặt giao bị mất, chơi game thì thua liền năm trận.

Đứng dưới trời nắng xếp hàng, món đồ hợp tác giới hạn đến lượt tôi thì đã bán hết.

Bình thường quay thẻ thì toàn trượt bảo hiểm, giờ đến cả xuyên sách cũng chọn đúng lúc xui nhất:

Tôi chạm mặt phản diện Dung Trú.

Khách sạn, đêm khuya, một nam một nữ, áo quần xộc xệch.

Dù dùng amidan để nghĩ cũng biết đây là tình huống gì.

Huống hồ, chân tôi lại giẫm đúng chỗ không nên giẫm.

Cậu ta bị trói chặt hai tay, quỳ thẳng tắp, mặt đầy vẻ chịu nhục.

Ký ức trong truyện dồn dập ùa về khiến tôi đau đầu dữ dội.

Trước mặt là thế giới trong tiểu thuyết, đúng nút thắt khiến Dung Trú hoàn toàn hắc hóa.

Mà Bách Lý Sùng – kẻ có tên giống hệt tôi – chính là nhân vật khiến cậu ta sa vào bóng tối.

Theo cốt truyện, tiếp theo tôi sẽ nhục mạ, trêu đùa, tìm cách bẻ gãy lòng kiêu hãnh của cậu ấy.

02

Dung Trú giận dữ quát: “Cút đi!”

Tốt thôi, tôi nghe lời.

Vừa lăn vừa bò trốn vào góc tường, ôm gối nhìn cậu ta chằm chằm.

Wow.

Thiếu niên đẹp trai ghê.

Dung Trú có đôi mắt sáng màu, khóc lên càng trong veo.

Cậu ta giãy giụa, làn da mỏng manh bị sợi dây thô ráp cọ đỏ ửng. Hơi thở hỗn loạn, cả người run rẩy vì uất ức và tức giận. Cúc áo bị xé toạc lộ ra lồng ngực phập phồng dữ dội.

Chỗ sưng kia cực kỳ nổi bật, tôi bất giác nhìn chằm chằm, bị cậu ta phát hiện thì bị trừng cho một cái sắc lẹm, vội vàng quay mặt đi.

Tham sắc là bản tính con người, nhưng vì thế mà chết thì không đáng.

Hơn nữa, khuôn mặt đầy nước mắt non nớt kia chỉ khiến tôi cảm thấy tội lỗi.

Tôi thầm khinh bỉ nguyên chủ:

Súc sinh!

“Hay là… cậu cần tôi giúp không?” Tôi chần chừ lên tiếng.

Dung Trú nhìn tôi như nhìn kẻ điên: “Chính anh trói tôi lại mà.”

Cũng đúng, tôi gãi mũi.

Dù không muốn nhận thân phận của nguyên chủ, nhưng với trí tưởng tượng nghèo nàn của mình, tôi chẳng nghĩ ra lý do gì hợp lý.

“Tôi là bạn của bố cậu, theo vai vế thì cậu nên gọi tôi là chú nhỏ.”

Tôi nói liều: “Trói cậu chỉ là giả vờ, tôi đến để cứu cậu. Tôi biết có người đang âm thầm theo dõi, phản ứng của cậu càng thật thì họ càng không nghi ngờ. Diễn phải thật thì mới không để lộ sơ hở.”

Trong nguyên tác, bọn người thao túng Dung Trú chỉ đứng ngoài nhìn khi cậu bị đưa đi, nhưng sẽ canh thời gian đóng giả nhân viên khách sạn xông vào, nhằm ép nguyên chủ đưa tiền bịt miệng.

Thật sự ghê tởm.

Dung Trú – người trở thành công cụ kiếm tiền – hoàn toàn vô tội.

“Trói thế này cũng là một phần kế hoạch?” Cậu ta nhìn chòng chọc sợi dây lộn xộn, “Còn rất thành thạo, anh là biến thái à?”

“Khụ, nếu khiến bọn họ tin tôi là biến thái thì mọi việc sẽ thuận lợi hơn.”

Dung Trú lộ vẻ nghi ngờ.

Lời giải thích của tôi rõ ràng khiên cưỡng, nhưng cậu không dám đánh cược.

Chỉ cần có một tia hy vọng thoát khỏi bùn lầy, cậu cũng sẽ nắm chặt không buông.

Suy nghĩ một lát, Dung Trú quay lưng về phía tôi.

“Mở trói cho tôi.”

Cậu miễn cưỡng bổ sung: “Chú nhỏ.”

Biết thời thế lắm.

03

Tại nhà nguyên chủ, trong thư phòng.

Dung Trú trừng tôi, ánh mắt đầy cảnh giác.

“Quả nhiên anh rất đáng nghi.”

“Tôi chỉ muốn tránh đối đầu trực tiếp với bọn họ thôi. Tôi thừa nhận, trốn bằng ống thông gió có hơi mất mặt thật, nhưng nhảy từ tầng 19 xuống thì càng tệ hơn.”

Cậu ta vẫn thu mình trong góc, thân thể căng cứng như một con thú nhỏ luôn sẵn sàng đối phó với nguy hiểm bất ngờ.

Tôi khẽ thở dài.

“Vết thương của cậu đang chảy máu, lại đây tôi băng bó cho.”

“Chú nhỏ, chẳng lẽ anh là sát thủ chuyên nghiệp? Cách anh bỏ trốn học ở đâu vậy?”

Nhiều câu hỏi thật.

Thằng nhóc cẩn thận.

Scroll Up