Càng nghe tôi càng cúi đầu thấp dần, đến cuối thì chui hẳn vào chăn.
Đừng ai làm phiền nữa, tôi đang xấu hổ phát đỏ người rồi.
Khoan đã…
“Em để chuyện anh kẹp ngực em ở cuối là cố ý đúng không?”
Biểu cảm của Dung Trú khiến người ta chỉ muốn đấm – kiểu như: Ủa sao giờ tự nhiên nhạy cảm dữ vậy?
Cậu ta không chối, còn chỉ vào ngực mình – chỗ vẫn còn ửng đỏ, mặt mếu máo:
“Anh Sùng, chỗ đó đau lắm luôn á.”
Tôi nhớ lúc trước Dung Trú từng khóc, nhưng từ lâu rồi không còn thấy nữa – đến nỗi giờ tôi chẳng thể tưởng tượng nổi cảnh cậu ấy khóc sẽ như thế nào.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu ta bắt đầu chớp mắt liên tục, ánh mắt long lanh ngấn lệ, vẻ mặt tội nghiệp như chú mèo con bị bỏ rơi:
“Thật sự rất đau, anh không tính chịu trách nhiệm gì hết hả?”
Ủa? Còn chơi bài đạo đức à? Định giăng bẫy tôi hả?
Được rồi, để xem ai lì hơn ai.
“Thôi, không muốn làm khó anh đâu. Em đi vậy.”
Dung Trú vừa thở dài vừa đứng dậy, lúc xoay mặt đi thì… một giọt nước mắt rơi thẳng xuống mu bàn tay tôi.
Khốn thật, chơi chiêu này ai mà đỡ cho nổi.
“Ai cho em đi? Đứng lại đó!”
Vừa nói xong, cậu ta quay lại, leo lên giường, ôm chặt eo tôi. Động tác mượt mà như luyện cả trăm lần:
“Anh Sùng đúng là tốt bụng quá.”
…Ủa sao tôi thấy mình lại bị lừa tiếp rồi?
24
Trên bàn ăn.
Dung Trú nói vanh vách tình hình gần đây của tôi, cứ như chưa từng rời xa.
Thế nhưng với bất kỳ câu hỏi nào tôi đặt ra, cậu ấy chỉ cười trừ, rồi gắp đồ ăn cho tôi:
“Ăn đi đã, nguội rồi đó.”
Tôi nổi khùng:
“Đừng đánh trống lảng nữa! Rốt cuộc tại sao năm đó em biến mất không một lời? Biết anh tìm em bao lâu không hả… Ưm!”
Cậu ta nhét hẳn một miếng bánh quế cinnamon vào miệng tôi:
“Nếm thử tay nghề của em đi, Anh Sùng.”
“Đừng tưởng làm vậy là tôi sẽ tha thứ… (nhai nhai nhai) Ngon ghê… (nhai nhai) Cho thêm cái nữa.”
25
Tôi không hỏi nữa, chờ đến khi nào Dung Trú muốn nói thì tự cậu ấy sẽ nói.
Không phải vì bị bánh quế dụ đâu nha.
Tôi đi một vòng tham quan nhà cậu ấy, dừng lại lâu nhất ở phòng gym – nhìn mà hoa cả mắt.
Phòng siêu rộng, ánh sáng tự nhiên ngập tràn nhờ cửa sổ kính lớn. Thiết bị hiện đại sáng bóng dưới nắng.
Khi phát hiện có cả hồ bơi trong nhà, tôi thật sự thấy mừng cho cậu ấy.
Khá phết đấy nhóc.
Nhưng lạ là, mỗi lần dẫn tôi tới một căn phòng mới, Dung Trú đều hỏi:
“Anh có thích không?”
Cảm giác… sai sai.
“Đây là nhà em mà, ý kiến anh quan trọng gì chứ?”
“Không phải chỉ của mình em,” Cậu ta đáp tỉnh bơ, “Tất nhiên là chúng ta sẽ sống cùng nhau rồi, chú nhỏ.”
Từ chú nhỏ được cậu ấy nhấn mạnh rõ ràng.
“…Tại sao anh lại phải sống chung với cậu?”
“Chẳng phải anh từng nói em muốn gì cũng được sao? Đây chính là điều em muốn đó.”
“Em học ai mấy kiểu ước nguyện kiểu này vậy? Với lại, chuyện đó là từ mấy năm trước rồi còn gì!”
“Vậy là, lời của chú nhỏ không có giá trị sao?” Cậu ấy bặm môi, như sắp khóc đến nơi.
Tôi khoanh tay lườm, vững như núi Thái Sơn:
“Diễn thử nữa xem tôi có mắc bẫy không?”
Cảm xúc của Dung Trù tích tụ bấy lâu như vòi nước bị mở, hai hàng lệ tuôn trào không kiểm soát.
“Huhu, bao năm qua em không có người thân, giờ vất vả lắm mới được gặp lại, vậy mà anh cũng không cần em nữa.”
Cậu ấy vừa khóc vừa run vai, trông như một ấm trà đang sôi vì buồn, nhưng thay vì nước thì là nước mắt, còn lời nói thì từng câu từng chữ khiến người nghe nghẹn họng.
“Trước đây để dạy dỗ em, chú nhỏ còn dùng roi đánh, vậy mà giờ đến sống cùng cũng không chịu, huhu.”
Tôi nhìn cậu ấy mà không tin nổi vào mắt mình.
Tên này rõ ràng là cố ý. Biết rất rõ điều tôi hối hận nhất chính là từng đánh cậu ấy năm xưa…
26
Tôi và Dung Trú bắt đầu sống chung.
Căn biệt thự rộng như mê cung, ba tầng được nối với nhau bằng cầu thang xoắn ốc.
Phòng thì nhiều vô kể, vậy mà phòng ngủ của chúng tôi lại sát vách nhau.
Vốn dĩ tôi là kiểu người ở nhà quanh năm, mà nơi này cái gì cũng có đủ. Sau khi xin được nghỉ phép, tôi gần như không ra ngoài nữa.
Nhưng dù tôi có đang ngáp ngắn ngáp dài trong phòng làm việc, tập tành ở phòng gym, hay phơi nắng trên sân thượng, Dung Trú đều có thể định vị chính xác và mò đến ngồi gần đó, ôm laptop làm việc.
Bám tôi như hình với bóng, như thể muốn dùng từng phút từng giây ở bên để bù đắp cho năm năm vắng mặt trước đó.
Nhưng khi tôi vừa tắm xong, mở cửa ra và thấy cậu ta đứng sừng sững bên ngoài thì tôi thật sự không nhịn nổi nữa rồi.
Dung Trú chỉ quấn mỗi cái khăn tắm quanh hông, tóc còn đang nhỏ nước.
“Máy nước nóng trong phòng em hư rồi, cho em tắm nhờ phòng A Sùng nha?” – mặt không đổi sắc, nói dối như thật.
Tôi hừ lạnh, “Lý do này xài rồi, đổi cái khác đi.”
Tôi dù có hơi chậm chạp chuyện tình cảm, cũng không ngu đến thế.
Huống chi…

