“Lần trước, cửa phòng em… không đóng chặt.” – tôi nheo mắt lại nhìn cậu ấy.

Dung Trú lại giả ngu – đây chính là sở trường của cậu ấy, “Lần nào cơ?”

Những hình ảnh tôi trằn trọc bao đêm không quên lại ùa về:

Từ khe cửa, tiếng rên rỉ khàn đặc gọi tên tôi lạc giọng mà truyền ra ngoài. Trớ trêu thay, trong tay còn đang cầm roi da.

Đôi tai đỏ ửng, ánh mắt mơ hồ ẩn sau mái tóc rối, gân cổ nổi rõ, tất cả ẩn hiện trong góc tối… một bí mật không ai biết.

Tôi sợ cậu ấy nghe thấy tiếng bước chân rồi quay ra nhìn, đành nín thở chờ cậu ấy xả hết cơn cuồng nhiệt không chỗ phát tiết rồi mới bám tường lủi đi như trộm – cảm giác tội lỗi không khác gì hành động đó.

Giờ đây, trong phòng tắm phía sau còn đang nghi ngút hơi nước, Dung Trú thì chặn ngay cửa, không cho tôi rời đi.

Đầu tôi quay mòng mòng, cuối cùng buột miệng xả hết bực tức dồn nén bấy lâu:

“Biến thái à? Roi da mà dùng vào cái chỗ đó hả? Với lại cậu có biết tiết chế không? Muốn người ta đứng cũng dở, lui cũng không xong!”

Tôi ngồi chờ lâu đến mức hai chân tê rần.

Dung Trú ngoan ngoãn đứng im chịu mắng, nhưng nhìn không có tí hối lỗi nào.

“Xin lỗi.”

Mồm thì xin lỗi, mà mắt thì lại cứ dán vào cổ áo ngủ của tôi.

Tôi tức đến mức chửi luôn:

“Nhìn cái gì đấy?! Anh nói cậu có nghe không hả?!”

Khi phát hiện cái khăn tắm của cậu ấy đang bắt đầu có vấn đề, tôi giọng nhỏ hẳn lại:

“…Cậu không thể tự quản lý cái thứ đó một tí à?”

Nói xong, tôi thấy cậu ấy lấy hai tay vẫn giấu sau lưng từ nãy đến giờ ra, đưa roi da đến, nhét thẳng vào tay tôi.

“Trước mặt anh, nó chẳng bao giờ nghe lời cả.” – cậu ấy vừa nói vừa nhìn tôi bằng ánh mắt chân thành không thể tin nổi – “chú nhỏ, phạt em đi.”

27

Không đánh, không có nghĩa là không thể làm chuyện khác.

Cảm giác kiểm soát quả thực khiến người ta mê đắm.

Đến khi tôi lấy lại tỉnh táo thì nhận ra mình đã… hơi quá tay.

Tôi ngồi bên giường, thử xem roi da có thể quấn được mấy vòng ở một vị trí nào đó – và mỗi lần đều ra kết quả khác nhau.

Dung Trú khóc dữ dội, nhưng tay lại không chịu ngoan, cứ sờ lên sờ xuống trên lưng tôi.

“Chú nhỏ… xin anh…”

Mỗi khi cậu ta định chạm vào chỗ khác, tôi lại giơ chân đạp lên ngực cậu ta:

“Ai cho cậu động vào? Quỳ xuống.”

Dung Trú nghe lời. Khi tôi di chuyển chân, cả người cậu ấy run lên.

“!”

Cậu ấy run rẩy nắm lấy mắt cá chân tôi, ánh mắt cầu khẩn đến bỏng rát.

“Không được dùng tay, để ra sau lưng.”

“Tốt lắm.”

“Giỏi lắm.”

“Biết sai chưa?”

Mỗi câu của tôi đều khiến hơi thở của Dung Trú càng lúc càng dồn dập.

Đồng tử cậu ấy có lúc như mờ đi, cả người rơi vào trạng thái mê man.

Không phải sợ – chắc chắn không phải.

Dù đang bị phạt, cậu ấy vẫn đang… rất hứng thú.

Đến khi cơ thể cậu ấy mềm nhũn, cằm tựa lên đùi tôi, một vấn đề khác lại phát sinh.

Mặt tôi đỏ bừng, muốn đẩy mặt cậu ấy ra – nhưng Dung Trú đã cắn lấy vạt áo ngủ của tôi.

“Em không dùng tay.”

Yết hầu cậu ấy trượt lên xuống, giọng nói vì đang ngậm vải mà mơ hồ:

“Đừng đẩy em ra, A Sùng.

Tôi không còn nghĩ được gì nữa, đầu óc dần trở nên mơ hồ.

28

Khi tôi tỉnh lại, không thể cử động được – vì bị Dung Trú ôm chặt trong lòng.

Không muốn đánh thức anh, tôi đành nằm yên trong tư thế có phần khó chịu.

Đêm nay thật đẹp. Ánh trăng rọi xuống như phủ một lớp ngọc trai lấp lánh, không gian quanh chúng tôi như đóng băng – tựa tấm ảnh chụp bằng máy polaroid.

Tóc của Dung Trú rũ xuống, có lẽ hơi ngứa nên cậu ấy khẽ nhíu mày trong mơ.

Tôi đưa tay vén tóc giúp cậu ấy.

Ngay khoảnh khắc vén tóc ra sau tai, cậu ấy mở mắt.

Ánh mắt cậu ấy long lanh, khiến tôi ngỡ đó là ánh lệ.

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra – ánh nhìn ấy, Dung Trú lúc nào cũng dành cho tôi… từ rất lâu rồi.

Tình yêu của cậu ấy, như dãy núi hùng vĩ, kéo dài hàng trăm dặm, bao la vô tận.

Dù giữa đêm đen, nó vẫn sáng rực và nóng bỏng, tỏa ánh sáng rực rỡ.

“Đây là mơ sao?”

Dung Trú nâng mặt tôi lên, giọng nói dịu dàng như gió lướt.

“Không phải đâu,” tôi đặt tay lên mu bàn tay cậu ấy, “Anh đang ở đây.”

Một giọt nước mắt rơi xuống – như rơi thẳng vào tim tôi.

“Ngủ đi.” – tôi nhẹ nhàng vỗ lưng cậu ấy.

Mặt trời sẽ lại mọc.

Và chúng tôi… sẽ cùng nhau bước tiếp.

29

“Đứa Trẻ Hư” – Góc nhìn của Dung Trú

1.

Ngay từ đầu, tôi đã biết anh ấy không còn là người cũ nữa.

Vì ánh mắt con người luôn là kẻ mách lẻo — nó để lộ bản chất linh hồn.

Người kéo tôi vào khách sạn hôm ấy, trong lòng đã mục ruỗng từ lâu, khí chất xung quanh cũng đầy sa ngã, vẩn đục. Giống như tôi – một kẻ mục nát, chẳng đáng sống.

Nhưng khi anh ấy do dự hỏi tôi có cần giúp không, tôi lại thấy ánh mắt trong trẻo và ngu ngốc.

Nếu bạn của ba tôi mà thấy tôi, chắc chắn sẽ lôi tôi về ngay. Nhưng anh ấy không biết chuyện đó — mà cũng chẳng cần biết.

Scroll Up