Rượu mạnh hơn tôi nghĩ.
Tôi loạng choạng đi theo vệ sĩ lên phòng VIP ở tầng hai.
“Rầm!”
Vừa bước vào, cửa đã đóng sập lại sau lưng.
Phòng trống trơn, chỉ có một cây roi mềm vắt ngang trên bàn.
Nhìn như một con rắn nhỏ vừa ăn no, quấn tròn lại mà vẫn khiến người ta rợn da gà.
Tim tôi lỡ một nhịp. Tôi tính chuồn.
Nhưng nhìn kỹ lại thì… cây roi này quen quen?
“Không thể nào…”
Tôi bước đến gần nhìn kỹ – đúng là cây roi năm xưa tôi đã dùng đánh Dung Trú.
Mắt tôi suýt rơi ra ngoài vì kinh hoàng.
Cửa lại mở ra lần nữa.
Một người đàn ông đứng trong ánh ngược sáng, mặt mũi không rõ lắm.
Cậu ta vừa chỉnh lại cổ tay áo, vừa bước chậm rãi về phía tôi.
“Anh đã không giữ lời hứa.”
Chưa kịp phản ứng gì thì cậu ấy đã ôm chầm lấy tôi, dụi mặt vào cổ tôi:
“Không có em bên cạnh thì đừng uống say nữa. Anh từng hứa với em rồi mà.”
Mái tóc xõa nhẹ, lướt qua xương quai xanh của tôi.
Gương mặt ấy, vừa lạ vừa quen.
Thời gian đã gọt giũa mọi nét mềm mại, thay bằng những đường nét rắn rỏi, góc cạnh hơn.
Đôi mắt vẫn sáng như xưa, nhưng ẩn chứa nhiều nỗi buồn – như hồn ma đi lạc giữa cánh đồng đêm.
Cơ thể thì… trời đất. Vai rộng như cầu vượt! Thật không thể tin nổi!
Tôi gần như không nhận ra nổi cậu ấy nữa.
“…Dung Trú?”
Tôi do dự đưa tay ra, nhưng lại không dám chạm.
Dung Trú chủ động áp mặt vào lòng bàn tay tôi, dụi như một chú mèo đang nũng nịu.
“Lâu rồi không gặp, A Sùng.”
Xác nhận được cậu ấy thật sự là Dung Trú, phản ứng đầu tiên của tôi không phải xúc động trùng phùng…
…mà là thản nhiên lấy tay chọc vào cơ bắp của cậu ấy:
“Cậu tập gym dữ ha. Cơ bắp khủng khiếp thật.”
Bộ não của người say thật khó lường.
Dung Trú dường như cũng nhận ra điều đó.
Ban đầu cậu ấy chỉ cười lắc đầu, mặc cho tôi thích làm gì thì làm.
Nhưng khi thấy ngón tay tôi trượt xuống, sờ đến bụng, cậu ấy lập tức cứng đờ người, nắm tay tôi lại:
“Đừng nghịch nữa.”
“Keo kiệt ghê. Năm năm không gặp, sờ tí có sao đâu? Chẳng lẽ tôi có thể ăn cắp cơ bụng của cậu chắc?”
Tôi lảm nhảm liên hồi:
“Hồi đó cậu cho tôi ăn xong rồi biến mất, tôi còn chưa tính sổ với cậu đấy. Giờ có cơ hội bù đắp, cậu phải biết nắm bắt chứ…”
Tôi càng nói càng hăng, cho đến khi tay bị cái gì đó nóng hổi chạm vào…
Tôi cúi xuống nhìn – lập tức im bặt.
Đúng là lớn rồi – theo đủ mọi nghĩa.
Dung Trú rên khẽ một tiếng đầy kiềm chế, mắt đỏ hoe, hơi thở dồn dập nóng bỏng.
“Há há… tôi nhớ ra mình vẫn chưa ăn xong bữa nãy…”
Tôi làm như không có chuyện gì, định quay đầu chuồn, thì bị cậu ấy kéo lại ôm chặt từ phía sau.
Dung Trú cầm lấy cây roi, gọn gàng trói cổ tay tôi lại, trong ánh mắt là một ngọn lửa đen sâu thẳm.
“Em cũng đói rồi, A Sùng.”
Mí mắt phải của tôi giật giật: “Đói thì đi ăn… Cậu đang làm gì đấy?”
Cậu ấy vừa tháo thắt lưng tôi, vừa thản nhiên đáp: “Ăn.”
23
Tôi bị ánh nắng rọi vào mặt đánh thức.
Đầu đau như búa bổ, tôi nhăn nhó chửi thề mà mắt còn chưa mở:
“Chết tiệt, mình phải cai rượu thôi. Uống nhiều quá bắt đầu mơ mộng linh tinh, đúng là hết nói.”
Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng cười trầm thấp, tôi mới phát hiện chiếc giường đang lún xuống về phía bên kia.
“Anh mơ thấy gì vậy?”
Xong phim rồi.
Đây không phải phòng tôi.
Tôi run run quay đầu về phía phát ra giọng nói, và… gương mặt của Dung Trú hiện ra ngay trước mắt.
Hai người nằm chung một giường, lại còn… hoàn toàn không mặc gì.
Không có gì bất ngờ, bởi vì… điều bất ngờ chính là đây.
“Anh, em, chúng ta…?”
Sau bao năm, tôi lại một lần nữa lắp bắp không nên lời.
“Yên tâm đi, không có gì xảy ra cả. Anh Sùng uống say bí tỉ, em đâu nỡ lợi dụng lúc người ta yếu lòng.”
Thấy tôi thở phào nhẹ nhõm, cậu ta liền thêm một câu:
“Trừ việc anh vừa đi xiêu vẹo vừa lắc đầu lẩm bẩm ‘không chóng mặt đâu, đang lắc não cho đều nè’, rồi còn lượm cành cây đầy đường nhưng cứ nhặt cây mới là quên cây cũ, sau đó nhảy múa với cột đèn, bất ngờ chạy đi như bị truy đuổi, vấp ngã, rồi cãi nhau tay đôi với cái bệ xi măng làm bản thân bị vấp, tiếp đó bò bằng cả tay chân vào góc tối vừa bò vừa cười ‘chéc chéc chéc’ như ác quỷ, cuối cùng còn lấy cà vạt kẹp ngực em… ngoài những chuyện đó ra thì không có gì hết.”

