Nam chính mới xuất hiện đúng lúc, nhanh chóng thân thiết với Thẩm Nặc.

Còn kẻ phản diện là Dung Trú, lại chẳng quay về để phá vỡ chuyện tình kia như mọi khi.

Tôi đã hoàn toàn mất dấu cậu ấy rồi.

0

Năm năm sau.

Tôi vẫn không thể hiểu nổi vì sao Dung Trú lại rời đi không một lời từ biệt.

Bảo không đau lòng thì là nói dối.

Tôi đã dốc hết sức tìm cậu ấy nhưng vẫn chẳng có kết quả gì, chỉ có thể ôm lấy một tia hy vọng mong manh mà tiếp tục sống tiếp.

Thỉnh thoảng, tôi sẽ bắt gặp một gương mặt quen thuộc giữa đám đông nhộn nhịp. Nhưng khi vội vàng chạy đến gần, lại phát hiện ra… không phải cậu ấy.

“Anh không sao chứ?”

Một người đi đường thấy sắc mặt tôi trắng bệch như mất hồn thì lo lắng bước đến hỏi han.

Đến khi nhìn rõ gương mặt dưới chiếc mũ lưỡi trai của tôi, họ ngạc nhiên bụm miệng lại: “Ủa, trông giống Bách Lý Sùng ghê.”

“Tôi xin phép, làm phiền rồi.”

Tôi vội đeo khẩu trang và quay người bỏ đi trước khi người ta kịp rút điện thoại ra kiểm chứng.

Không thể gây thêm rắc rối cho quản lý được nữa.

Có lần ở sân bay, tôi nhìn nhầm người, theo phản xạ mà nắm lấy tay áo đối phương.

Thế là chưa kịp bước xuống máy bay, mấy trang tin tức đã lan truyền tin đồn rằng tôi có con rồi – và thằng bé còn biết đá bóng!

Ngẩng đầu nhìn lên, màn hình LED khổng lồ trên tòa nhà cao tầng đang chiếu đoạn trailer cho phim mới.

Cảnh đánh nhau của tôi cứ lặp đi lặp lại.

Dù bây giờ không còn là cái tên “làng nhàng” như trước nữa, nhưng quản lý thì vẫn máu lửa như xưa, luôn mong tôi tiến xa hơn nữa.

Đang tính xem có nên xin nghỉ phép không thì điện thoại vang lên.

“Thầy Bách Lý, lát nữa có buổi tiệc, anh có thể ghé qua một chút không? Nhà đầu tư sẽ đến, đạo diễn nói tốt nhất ai cũng có mặt.”

Tôi gật đầu đồng ý.

Làm người biết điều thì xin nghỉ phép cũng dễ hơn.

21

Phòng tiệc đông vui náo nhiệt.

Ở mấy dịp thế này, lúc nào cũng có một đống người bu lại quanh nhà đầu tư, như sao vây quanh mặt trăng.

Tôi đến đây… chủ yếu làm phông nền thôi.

Cách một rừng người nên cũng chẳng thấy mặt mũi nhà đầu tư đâu, mà tôi cũng chẳng tò mò gì cho cam.

Thôi thì tranh thủ ăn uống một bữa cho đã đời vậy.

Thời gian quay phim thì phải giữ dáng, toàn ăn mấy thứ như cám súc vật – sống vậy còn gì gọi là sống?

Giờ đói quá, không biến thành zombie lao vào cắn người là đã tử tế lắm rồi.

Cái bánh nhỏ này ai làm vậy? Ngon ghê. Nhồm nhèm nhai.

Không biết Dung Trú bây giờ có ăn uống đúng giờ không nữa…

Nghĩ tới đây, tôi lại thấy buồn buồn.

Nhưng chưa kịp đắm chìm trong tâm trạng thì một âm thanh kỳ lạ phá ngang.

Giang Lương đang lúi húi nhét chocolate vào túi, cười như khùng:

“Hi hi hi, chưa thấy cái hiệu này bao giờ, mang về cho anh mình thử.”

Trời đất? Ăn rồi còn mang về nữa? Vô đạo đức bàn tiệc quá rồi đó!

“Tiền bối, uống tí đi,”

Giang Lương chen vô đám đông lấy hai ly rượu, hào sảng đưa cho tôi một ly, cười rạng rỡ:

“Tôi thấy ai cũng uống, chắc không chết đâu. Nếu có chết thì là do mình xui!”

“Cảm ơn.”

Cậu này tính ra cũng tốt bụng ghê.

Tôi quăng luôn lời hứa với Dung Trú ra sau đầu. Cậu ấy đâu thể từ trời rơi xuống kiểm tra tôi được.

Thế là tôi với Giang Lương ăn như thể kiếp trước chưa từng được ăn.

Không biết từ lúc nào, xung quanh đột nhiên yên tĩnh hẳn.

Bầu không khí kỳ lạ khiến chúng tôi phải tạm dừng “ăn cướp ăn giật”.

Ngẩng đầu lên, trước mặt là một anh vệ sĩ cao to mặc đồ đen.

“Anh Bách Lý, ông chủ muốn gặp riêng anh. Phiền anh theo tôi.”

Tôi choáng váng. Ngoái đầu nhìn lại.

Quản lý thì đang ra sức làm đủ kiểu ký hiệu, chắc là hỏi tôi lại gây chuyện gì rồi.

Trời đất chứng giám, tôi chỉ biết ăn thôi! Có làm gì đâu?

Chẳng lẽ nhà đầu tư thấy tôi ăn nhiều quá, định bắt tôi đền tiền?

22

Scroll Up