Mẹ Thẩm nhìn tôi hai lần rồi bất ngờ reo lên:

“Cháu là Nhiêu Nhiêu đúng không?”

Chết tiệt, Thẩm Tận Ngôn đã nói gì với mẹ cậu ta vậy?!

“Dạ vâng ạ, cháu là Trần Nhiêu, bạn cùng phòng của Tận Ngôn.”

Sau vài câu xã giao, tôi nhìn thấy mẹ Thẩm đột nhiên dựa vào vai chồng mình, vừa la lên:

“Con dâu đáng yêu quá! Nhìn mềm mại ghê!”

Bố Thẩm cũng gật gù:

“Đúng vậy, hai đứa nó rất hợp nhau.”

??

Tôi có cảm giác như mình vẫn còn đang ngủ trong ký túc xá.

Thẩm Tận Ngôn hôm nay thực sự là nhân vật trung tâm, đến khi cắt miếng bánh đầu tiên, cậu ta liền đưa thẳng cho tôi.

Bị bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào, tôi chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống.

Tôi nhỏ giọng nhắc nhở:

“Hôm nay là sinh nhật cậu, miếng đầu tiên phải là của cậu chứ.”

“Có gì đâu, mọi thứ tốt đẹp, tớ đều muốn dành cho cậu đầu tiên.”

Bên dưới lập tức vang lên tiếng hò hét:

“Ở bên nhau! Ở bên nhau!”

Có vài nữ sinh xúc động đến mức bật khóc:

“Cứu với! Tớ đẩy thuyền này thành thật rồi!”

“Hu hu hu, đây chính là tình yêu đẹp nhất!”

Tôi bật cười, đưa tay nhận lấy miếng bánh.

Thẩm Tận Ngôn đạt được mục đích, nở nụ cười gian xảo:

“Ăn bánh sinh nhật của tớ rồi, cả đời này cậu chạy không thoát đâu.”

Tôi nắm ngược lại tay cậu ta:

“Ai nói là tớ muốn chạy?”

[Phiên ngoại: Không giống phiên ngoại của Thẩm Tận Ngôn]

1

Tôi là Thẩm Tận Ngôn, sinh viên năm hai.

Dạo này trường đang sửa chữa, tôi bị phân vào một ký túc xá hỗn hợp.

Ba người còn lại đều là sinh viên ngành khác.

Tôi là người đến đầu tiên, gặp được một đứa hoạt bát tên Đoạn Lâm và một đứa mặt lạnh tên Lục Trường Trạch.

Hai đứa nó đi mua đồ ở căng tin, còn tôi ngồi trên giường nghịch điện thoại.

Rất nhanh, người bạn cùng phòng cuối cùng cũng đến.

Cậu ấy kéo theo một cái vali siêu to, nhìn dáng vẻ còn tưởng mình là người đến thứ hai.

Lúc đó tôi nghĩ, nhỏ người như vậy mà kéo vali to thế cũng ghê gớm thật.

Nhưng đến khi nhìn thấy mặt cậu ấy, tôi cảm giác như thời gian bỗng dưng dừng lại.

Hình như tôi chưa từng thấy ai đẹp như vậy.

Từ đầu đến chân đều hoàn toàn hợp với thẩm mỹ của tôi.

Lúc đó, tôi đã quyết định phải làm thân bằng được với cậu ấy, trở thành cặp bạn thân số một thiên hạ!

2

Sau này mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch, tôi và Trần Nhiêu trở thành bạn cực thân.

Hai đứa tôi gần như không có bí mật gì với nhau.

Ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, dính như sam.

Ở nhà tôi chẳng bao giờ động tay vào việc nhà, nhưng tôi lại thích giành giặt tất và đồ lót cho cậu ấy.

Mỗi lần thấy cậu ấy đỏ mặt, tôi lại cảm thấy vui vô cùng.

Tôi tưởng rằng mối quan hệ này sẽ mãi như vậy.

Cho đến khi tôi phát hiện cậu ấy dần dần xa lánh tôi.

Là vì cậu ấy thấy có một gã con trai tỏ tình với tôi.

Tôi nghĩ chắc cậu ấy ghét đồng tính, nên vội vàng nói:

“Gay thật ghê tởm.”

Nhưng ngay sau khi nói xong, Trần Tiểu Nhiêu liền đạp tôi một phát, tối đó còn không cho tôi ngủ cùng giường nữa.

Vài ngày sau, cậu ấy bỗng thân thiết với một thằng con trai khác.

Hai người còn cùng nhau đi chơi điện tử, chuyện này cậu ấy chưa bao giờ làm với tôi!

Chưa kể cậu ấy còn không đợi tôi ăn trưa nữa!!

Tôi rất tức giận, cực kỳ tức giận, Trần Tiểu Nhiêu đã phản bội tình bạn cách mạng của chúng tôi!

Nhưng khi định chất vấn cậu ấy, tôi lại không còn cảm thấy tức giận nữa.

Trần Tiểu Nhiêu đẹp như vậy, chắc chắn có rất nhiều nam nữ để ý.

Vậy nên, tôi phải giữ chặt cậu ấy mới được.

 3  

Hôm nay, Tiểu Nhiêu nói với tôi rằng cậu ấy thích con trai.  

Thành thật mà nói, tôi rất sốc.  

Làm sao mà Tiểu Nhiêu lại thích con trai được chứ?  

Trong mắt tôi, dù là con trai hay con gái cũng chẳng ai xứng với cậu ấy cả.  

Nhưng nếu người đó là tôi thì sao?  

Từ khi ý nghĩ này xuất hiện, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy nữa. Mỗi lần ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tim tôi lại đập loạn xạ, vội vã quay đi chỗ khác.  

Buổi tối, tôi cũng không dám ngủ chung với Tiểu Nhiêu nữa, sợ rằng có thứ gì đó không thể kiểm soát được.  

Tôi bắt đầu tìm kiếm trên mạng: “Nhìn thấy bạn thân mà tim đập nhanh là sao?” 

Scroll Up