Tắm xong bước ra, hơi nước vẫn còn bốc lên khiến tôi hơi nóng, vì vậy cũng không mặc áo.
Thẩm Tận Ngôn đang nằm trên giường lướt điện thoại, thấy vậy liền giật mình quay ngoắt đi, úp mặt vào gối, giọng cũng lúng túng hẳn: “Cậu… sao cậu không mặc áo vậy!”
Nhìn phản ứng của cậu ta, tôi không nhịn được trêu chọc: “Cậu còn thế nữa là tôi đuổi ra ngoài ngủ đấy.”
Thẩm Tận Ngôn nghe xong liền quay ngoắt lại, nhìn tôi chằm chằm không chút kiêng dè.
“Từ từ, cậu đừng nhìn chằm chằm như thế được không?”
Cậu ta lập tức làm bộ tủi thân: “Không nhìn là lỗi của tôi, mà nhìn cũng là lỗi của tôi, Nhiêu Nhiêu, cậu thật bá đạo.”
Miệng thì nói vậy, nhưng nhìn vẻ mặt đắc ý của cậu ta thì đúng là chẳng có tí gì oan ức cả.
Trước khi ngủ, tôi cầm điện thoại lên, người bên cạnh cũng cầm theo.
Tôi mở WeChat, cậu ta cũng mở WeChat.
Tôi khẽ co ngón tay lại, rồi mở ứng dụng video.
Tên này lại làm y hệt.
Tôi lướt thử ba video.
Cậu ta cũng lướt ba cái.
Tôi không chịu nổi nữa liền quay sang nhìn: “Cậu là vẹt à?”
Thẩm Tận Ngôn nhìn tôi, có chút hoang mang: “Nhiêu Nhiêu, tôi thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài, vừa chua xót vừa căng thẳng.”
Cậu ta ốm à?
Tôi vừa giơ tay lên định sờ trán cậu ta, liền bị cậu ta nắm lấy tay.
“Nhiêu Nhiêu, chỗ này mới đúng nè.”
Vừa nói, cậu ta vừa kéo tay tôi đặt lên ngực mình.
Tôi giật tay lại ngay lập tức, còn tiện chân đạp cậu ta một cái: “Cậu ngủ được không? Không thì ra ngoài thức trắng đêm đi.”
Thẩm Tận Ngôn rụt tay lại, đáng thương đáp: “Ngủ được mà.”
Sau vài ngày chơi ở khu du lịch, cả bọn trở về.
Cảm giác như tôi và Thẩm Tận Ngôn lại quay về chế độ trước đây.
Nhưng có gì đó khác lạ.
Không còn kiểu “tình anh em thắm thiết” như cậu ta hay nói, mà giống như một cặp đôi mới yêu hơn.
Dù tôi đã từ chối thẳng thừng việc cậu ta cứ đòi leo lên giường tôi ngủ.
Nhưng từ chối vô ích, cậu ta cậy lợi thế thể lực, thành công thượng giường, vừa lên giường đã chiếm ngay một nửa chỗ.
“Tôi đã nói là sẽ theo đuổi cậu, ngủ chung giường thì tỷ lệ thành công sẽ tăng cao.”
“Đây là logic gì thế?”
Thẩm Tận Ngôn áp sát lại gần: “Nhiêu Nhiêu, cậu thơm thật.”
Tôi nằm ngửa, nhắm mắt lại: “Cảm ơn, nhưng chúng ta dùng chung dầu gội và sữa tắm đấy.”
“Vài ngày nữa là sinh nhật tôi rồi, cậu sẽ tặng gì cho tôi đây?”
“Người ta còn giả vờ không quan tâm, cậu thì hỏi thẳng luôn.”
“Nhưng cậu không phải người khác, Nhiêu Nhiêu à, cậu tiết lộ một chút đi.”
Tôi kéo chăn, xoay lưng lại, chậm rãi bắt chước giọng điệu trước đây của cậu ta: “Gay ghê tởm nhất, vừa bẩn thỉu vừa dễ bị bệnh.”
Lời vừa dứt, tôi cảm nhận được người phía sau cứng đờ.
Cậu ấy ấy lặng lẽ dịch sát lại, hai bàn tay lớn ôm lấy eo tôi, đầu tựa lên vai tôi.
“…Xin lỗi.”
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên, xem ra trận này tôi thắng rồi.
Những ngày gần đây, vì sắp đến sinh nhật nên Thẩm Tận Ngôn rất khoa trương.
Cậu ta bảo nhà mình tổ chức tiệc sinh nhật, ai cũng phải đến.
Cậu ta lẽo đẽo đi bên cạnh tôi, giọng năn nỉ:
“Nhiêu Nhiêu, hôm đó tôi qua đón cậu nhé? Cậu không cần chuẩn bị quà đâu, thật sự không cần!”
Hai chữ “không cần” được cậu ta nhấn mạnh đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Tôi cười nhẹ:
“Yên tâm, cậu đã nói không cần tặng, thì chắc chắn tôi sẽ không tặng.”
Mặt Thẩm Tận Ngôn xị xuống ngay lập tức:
“Được thôi.”
Nhìn biểu cảm của cậu ta, tôi không nhịn được mà bật cười:
“Đồ ngốc.”
Nói là không tặng quà sinh nhật, nhưng thực ra tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi.
Một đôi giày phiên bản giới hạn dành cho cặp đôi, kèm theo một lá bùa bình an tôi xin được ở chùa.
Lúc chọn giày, tôi có hơi ích kỷ một chút.
Lúc đó tôi nghĩ, đến lúc mang chỉ cần nói là giày đôi “bạn thân”, vì dù sao mẫu giày này cũng thiên về phong cách trung tính.
Nhưng giờ nghĩ lại, nếu nói thẳng là giày đôi, e là Thẩm Tận Ngôn sẽ cười đến mức bay lên trời mất.
Đến ngày sinh nhật Thẩm Tận Ngôn, tôi cảm thấy cậu ta đã mời hết cả khoa đến dự tiệc.
“Công nhận, quan hệ của Thẩm ca rộng thật đấy! Để tớ đi xem có số liên lạc của cô nào không.”
Đoạn Lâm vừa nói xong thì bị Lục Trường Trạch gõ đầu:
“Cậu đi đi, rồi mùa này cũng tìm cô nào gánh cậu leo rank luôn đi.”
Nhìn hai người này, sao trưởng phòng vẫn chưa thu phục được Đoạn Lâm vậy?
Bố mẹ Thẩm Tận Ngôn đứng trước cửa chào đón khách.
Tôi và Đoạn Lâm bước lên chào hỏi:
“Cháu chào cô chú ạ.”

