“Thấy bạn thân mà tim đập loạn xạ thì phải làm gì?”  

“Thấy một người bạn cùng giới mà tim đập mạnh có nghĩa là gì?”  

Kết quả trả lời: “Đừng nghĩ nữa, đây chính là tình yêu!”  

Tình yêu? Tôi thích Tiểu Nhiêu sao?  

Tôi không nhịn được mà bật cười, ngẩng đầu lên thì thấy Tiểu Nhiêu đang cúi xuống kéo gì đó bên cạnh giường, giờ lại ngẩng đầu lên nhìn tôi.  

Không xong rồi, tim tôi lại bắt đầu đập nhanh nữa.  

Tôi vội vàng ôm ngực chạy ra khỏi phòng.  

Trong lúc tôi đang dành rất nhiều thời gian để bình ổn lại cảm xúc, tôi phát hiện Tiểu Nhiêu đã chặn tôi khỏi danh sách bạn bè trên WeChat!  

Cậu ấy còn dám đi suối nước nóng với một tên con trai khác!  

Hoàn toàn không có chút ý thức phòng vệ nào!  

Tôi kéo Đoạn Lâm và Lục Trường Trạch đi bắt gian ngay lập tức!  

 4  

Về sau, tôi theo đuổi được Tiểu Nhiêu.  

Còn làm loạn đòi gặp ba mẹ cậu ấy cho bằng được.  

Tiểu Nhiêu không chịu nổi nữa, cuối tuần dẫn tôi về nhà.  

Lần đầu tiên gặp mẹ cậu ấy, tôi đã hiểu vì sao Tiểu Nhiêu lại có gương mặt đẹp đến vậy.  

Vừa nhìn thấy cô, tôi lập tức gọi “Mẹ!” luôn.  

Mẹ Tiểu Nhiêu cười đến mức không ngậm miệng lại được.  

Nhưng Tiểu Nhiêu thì vung nắm đấm lên đòi chỉnh tôi một trận.  

Ba cậu ấy cũng rất tốt, tôi và ông nói chuyện như hai người anh em vậy. Nếu không phải cách nhau một thế hệ, tôi thực sự muốn gọi ông một tiếng “Bro”!  

Chắc nếu Tiểu Nhiêu mà nghe thấy thì cậu ấy lại đấm tôi một trận nữa mất.  

 5  

Chúng tôi sắp kết hôn rồi.  

Vui quá đến mức tôi thức trắng cả đêm không ngủ nổi.  

Bị Tiểu Nhiêu đập cho một trận, tôi mới ngoan ngoãn lại.  

 6  

Ngày cưới, tôi quỳ xuống cầu hôn cậu ấy.  

Đoạn Lâm cầm máy quay, dí sát vào mặt tôi quay từ đầu đến cuối.  

Về sau, khi xem lại, Tiểu Nhiêu chỉ vào màn hình và nói:  

“Trông anh khóc, y như một con cún vậy!”  

Đúng là vợ tôi mà!  

 7  

À, quên nói, Đoạn Lâm cuối cùng cũng bị Lục Trường Trạch xử đẹp rồi.  

Đáng đời lắm, cuối cùng cũng có người trị được cậu ta.  

 8  

Năm nay là kỷ niệm ngày cưới, tôi nên làm gì để tạo bất ngờ đây nhỉ?  

Nhìn vào lịch, tôi chợt nhận ra đã năm năm trôi qua rồi.  

Thời gian trôi thật nhanh.  

 9  

“Uống nhầm một ánh mắt, say cả nửa đời người.”  

Tôi viết câu này vào nhật ký.  

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng Tiểu Nhiêu gọi:  

“Thẩm Tận Ngôn, mau lăn qua đây!”  

Tôi vội vàng đóng sổ nhật ký lại, bật dậy chạy về phía cậu ấy.  

Cũng giống như vô số lần trước, tôi luôn chạy về phía cậu ấy.  

“Tôi tới đây!”  

(Hết)

 

Scroll Up