“Thứ thực sự có thể khiến ông ta vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi là một cuốn sổ sách điện tử, cất trong két sắt ngân hàng Thụy Sĩ của ông ta. Trên đó ghi chép toàn bộ dòng tiền đen, mật mã chỉ có ông ta biết. Anh à, em cần anh giúp em lấy nó.”
Tôi nhìn em, em đã lên kế hoạch cho mọi chuyện ổn thỏa rồi.
Tôi cầm điện thoại, bấm số gọi cho Trần Tẫn.
Cuộc gọi kết nối, tôi kể lại tình hình cho cậu ta.
Ba người chúng tôi quyết định liên thủ.
Hứa Việt An mở miệng giải thích kế hoạch: “Em sẽ dùng đoạn video này làm mồi nhử, giả vờ muốn hợp tác với ông ta, dụ ông ta về nước.”
Tôi đã hiểu ý em.
“Sau đó, tôi sẽ đi gặp Hoắc gia.” Tôi tiếp lời.
“Anh là mồi nhử cuối cùng.” Em nhìn tôi, “Anh phải ép ông ta giao ra mật mã.”
Nói xong, em bước tới ôm lấy tôi, nhất quyết không buông tay.
“Anh, hứa với em, nhất định phải sống sót trở về.”
Tôi hôn lên trán em.
“Được, anh hứa với em, lần này, anh nhất định sẽ trở về.”
16
Tôi một mình đến điểm hẹn, văn phòng của Hoắc gia.
Thấy tôi, ông ta cười khẩy.
“A Triết, tôi biết ngay là cậu không dễ ch/ết thế mà.”
“Cậu tưởng tôi không biết cậu có liên lạc với đám cớm kia sao.”
Tay ông ta trượt lên cổ tôi, “Tôi đã khiến cậu ch/ết một lần, thì cũng có thể khiến cậu ch/ết lần thứ hai.”
“Tôi đến đây, đã không định sống mà ra về.”
Tay ông ta nới lỏng ra.
“Cậu không cần đứa em trai kia nữa à?”
“Ông đụng đến em ấy, tôi sẽ g/iết ông ngay bây giờ.”
Ông ta quay người bước về phía bàn làm việc, tay với về phía ngăn kéo.
Tôi tiến lên một bước, tóm lấy cổ tay ông ta, bẻ ngược ra sau, đè ông ta trở lại ghế.
“Video mới chỉ là bắt đầu.” Tôi nói, “Mật mã cuốn sổ sách điện tử, đưa cho tôi.”
Ánh mắt ông ta thay đổi.
Ông ta mở máy tính, nhập mật mã, dùng chìa khóa mở sổ sách ra.
Trên màn hình là những con số và tên người.
Đột ngột, cửa văn phòng bị đạp tung.
“Cảnh sát đây, không được nhúc nhích!”
Trần Tẫn dẫn người xông vào.
Mặt Hoắc gia cắt không còn một giọt m/áu.
“Mày chơi tao!”
Ông ta nhảy dựng lên từ ghế, vớ lấy con d/ao rọc giấy trên bàn lao về phía tôi.
“Tao ch/ết cũng phải kéo mày ch/ết chùm!”
Cơ thể tôi phản ứng lại, chuẩn bị khống chế ông ta, nhưng một bóng dáng từ ngoài cửa lao vào, chắn ngay trước mặt tôi.
Là Hứa Việt An.
Âm thanh lưỡi d/ao cắm phập vào da thịt nghe thật nặng nề.
Tôi nhìn con d/ao đó cắm sâu vào lưng em.
M/áu từ vết thương trào ra, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trên người em.
Cơ thể Hứa Việt An cứng đờ, em chậm rãi quay đầu nhìn tôi, đôi môi mấp máy, không thốt ra được nửa chữ, ánh sáng trong mắt đang lụi tàn.
Cơ thể em mềm nhũn, ngã nhào vào lòng tôi.
Tôi vươn tay đỡ lấy em, sức nặng của em ép tôi lùi lại một bước.
Tôi ôm em ngã khụy xuống sàn, lòng bàn tay chạm vào một mảng trơn trượt ấm nóng.
Toàn là m/áu.
Tôi dùng tay bịt chặt vết thương đó, nhưng m/áu cứ rỉ ra từ kẽ tay tôi.
“Tiểu Việt.”
Những bóng người trong văn phòng lay động, đội viên của Trần Tẫn đè nghiến Hoắc gia xuống sàn.
Ông ta vẫn cố vùng vẫy, trong miệng không ngừng nguyền rủa.
Tiếng còng số tám bằng kim loại va vào nhau vang lên trong phòng.
Hoắc gia bị xốc đứng dậy, ông ta nhìn Hứa Việt An trong lòng tôi, khuôn mặt nở một nụ cười vặn vẹo.
“Nó ch/ết rồi, Tống Triết.”
“Mày vẫn thua thôi.”
Ông ta bị giải đi, cửa văn phòng đóng lại.
Lần này, ông ta và thế lực của ông ta, vĩnh viễn không còn cơ hội lật ngược thế cờ nữa.
Đèn trước cửa phòng phẫu thuật vẫn sáng.
Tôi ngồi trên băng ghế đối diện, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đó.
Trên tay tôi là m/áu của Hứa Việt An.
M/áu đã khô lại, biến thành một mảng sẫm màu, bám chặt vào da tôi.
Tôi không đi rửa tay.
Một người mặc áo blouse trắng từ trong cửa bước ra.
Ông ấy liếc nhìn tôi một cái, cất tiếng nói: “Mũi d/ao cách tim rất gần; chúng tôi đã cầm được m/áu, bệnh nhân vẫn đang được cấp cứu.”
Tôi đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào ông ấy.
“Em ấy sẽ ch/ết sao?” Tôi hỏi.
Bác sĩ không trả lời, chỉ bảo tôi đợi.
Ông ấy lại bước vào trong cửa.
Tôi ngồi xuống lại.
Thời gian trôi qua, đèn tắt.
Trời cũng sáng rồi.
Y tá dẫn tôi đến một phòng bệnh.
Hứa Việt An nằm trên giường, khuôn mặt trắng bệch, trên người cắm đủ loại dây nhợ.
Tôi ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy tay em.
Vài tiếng sau, mí mắt em động đậy.
Em mở mắt, ánh mắt dò xét khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi.
Môi em mấp máy, không phát ra tiếng.
Em thử lần thứ hai.
“Anh, em bắt được ông ta rồi, từ nay anh được an toàn rồi.”
Cổ họng tôi trượt lên trượt xuống, không phát ra được âm thanh nào.
Tầm nhìn của tôi bắt đầu nhòe đi.
Tôi cúi đầu, nhìn thấy một giọt nước rơi bộp xuống bàn tay tôi đang nắm lấy tay em.
Tiếp đó là giọt thứ hai, giọt thứ ba.
Tôi gục đầu xuống, trán tì vào thành giường, bờ vai bắt đầu run rẩy.
Tôi không khóc thành tiếng.
Em dùng bàn tay không bị thương, đặt lên đầu tôi.
Ngón tay em luồn qua mái tóc tôi.
“Anh, đừng khóc nữa.” Giọng em rất yếu ớt. “Sau này em nuôi anh nhé.”
Tôi không ngẩng đầu lên, cũng không nhúc nhích.
Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, đậu lên đôi bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi.

