Tôi lùi vào góc tường, không dám tin nhìn anh.

“Nhưng rõ ràng anh đã ăn cơm rồi mà.”

Cố Nghiên Minh nắm lấy cổ chân tôi kéo ngược trở lại, ánh mắt đầy sự chế giễu.

“Em vội vàng quá, thậm chí còn không nhận ra tôi đang giả vờ ngất, ngụm cơm đó, em vừa quay lưng là tôi đã nhổ ra rồi.”

Tôi không ngờ Cố Nghiên Minh lại đề phòng tôi đến vậy.

Bằng chứng bỏ trốn rành rành, tôi chẳng thể thốt ra lấy một lời biện minh.

Và biểu cảm của Cố Nghiên Minh lúc này nói rõ cho tôi biết, đêm nay tuyệt đối sẽ không dễ dàng gì.

Tôi đâm lao thì phải theo lao.

“Tôi hết thích anh rồi, tại sao không thể thả tôi đi?”

Động tác của Cố Nghiên Minh khựng lại, anh rũ mắt xuống.

“Bởi vì em là của tôi.”

Đêm nay dài đằng đẵng.

Lúc tỉnh dậy, trên cổ chân tôi đã xuất hiện thêm một sợi xích.

Lần này, dù tôi có quyến rũ anh thế nào, anh cũng hoàn toàn thờ ơ.

Thời gian vô tình trôi qua.

Cho đến một ngày, giọng nói thông báo lạnh lẽo của hệ thống lại vang lên trong đầu tôi.

【Công chính đã hoàn thành việc học, hiện tiến hành cưỡng chế mở ra cốt truyện tiếp theo.】

【Mời ký chủ lợi dụng thân phận thiếu gia thật của gia tộc, giúp công chính giành lấy quyền thế.】

Tôi lập tức bật dậy từ trên giường.

Thì ra phân đoạn cốt truyện này lại có thể vượt qua bằng cách này.

Thế thời gian qua tôi giãy giụa làm cái quái gì cơ chứ!

Nhưng tôi chưa kịp mừng rỡ, giọng nói của hệ thống lại vang lên.

【Do ký chủ đã bỏ qua tình tiết quan trọng ở phân đoạn nhiệm vụ trước, hiện bắt đầu trừng phạt bằng điện giật, kéo dài mười phút.】

“Cái gì—”

Tôi chưa kịp lên tiếng kháng nghị, cơn đau quen thuộc, tê rần đến mức không thể chống cự đã càn quét khắp cơ thể.

Tôi cắn chặt răng, cuộn tròn người lại.

Không thể thốt ra được nửa lời.

Khoảng cách từ lần bị giật điện trước đến giờ đã rất lâu rồi.

Đó là lúc tôi mới bước vào thế giới này.

Tôi không chịu làm nhiệm vụ theo hướng dẫn của hệ thống, nên cũng bị trừng phạt bằng cách giật điện suốt mười phút không thương tiếc.

Từ đó về sau, tôi không bao giờ dám có suy nghĩ bỏ nhiệm vụ nữa.

“Giang Ngôn, em sao thế!”

Giọng nói của Cố Nghiên Minh vang lên bên tai, rất gần, nhưng tôi không còn sức để ngẩng đầu lên.

Anh hoảng hốt nâng mặt tôi lên, đôi tay run rẩy vì lo lắng.

“Sao lại run rẩy lợi hại thế này, người đâu, mau gọi bác sĩ gia đình đến đây!”

Tôi yếu ớt vươn tay cản anh lại.

“Vô dụng thôi, tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ, đây… đây là trừng phạt…”

Cố Nghiên Minh sững sờ trong tích tắc, ánh mắt nhìn tôi càng thêm vỡ vụn.

“Nhiệm vụ gì? Giang Ngôn, em đừng ngủ, nói cho tôi biết rốt cuộc phải làm thế nào?”

Tôi nhìn Cố Nghiên Minh, từ từ nở một nụ cười với anh.

“Anh thả tôi đi đi.”

Rất lâu sau, giọng nói trầm khàn của Cố Nghiên Minh vang lên.

“Được.”

9

Tôi mơ màng mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng bệnh trắng toát.

Xung quanh toàn là người, nhưng tuyệt nhiên không có Cố Nghiên Minh.

Tôi chống tay định ngồi dậy, vừa cựa quậy đã bị một người phụ nữ trung niên gọi giật lại.

“Ấy! Tiểu Ngôn, con đừng nhúc nhích, cơ thể con vẫn chưa khỏe đâu!”

Người phụ nữ đó nhìn tôi không kiềm được nước mắt, người đàn ông trung niên bên cạnh ôm lấy vai bà thở dài.

Tôi càng thêm khó hiểu.

“Hai người là ai? Sao tôi lại ở đây?”

Người đàn ông trung niên lên tiếng.

“Chúng ta là bố mẹ ruột của con.”

Trong đầu tôi lóe lên một tia sáng, nhớ lại những lời spoil trên đạn mạc trước đó.

Tôi ngơ ngẩn gật đầu.

Giang phu nhân nắm lấy tay tôi với khuôn mặt vô cùng dịu dàng.

“Là bố mẹ không bảo vệ tốt cho con, để con rơi vào tay kẻ xấu, còn chịu bao nhiêu thương tích, nhưng may mà chúng ta đã tìm lại được con rồi, sau này chúng ta sẽ không để con gặp nguy hiểm nữa.”

“Làm sao mọi người tìm được con?”

Scroll Up