Đến khi hệ thống thông báo xong tôi mới phản ứng lại được Cố Nghiên Minh đang làm gì.
Tôi quay đầu né tránh sự tấn công mạnh mẽ của anh.
Vẻ tức giận trên mặt Cố Nghiên Minh càng đậm, anh cắn mạnh lên môi tôi.
Tôi đau đến ứa nước mắt, không nhịn được mà nức nở một tiếng.
Cố Nghiên Minh lúc này mới buông tôi ra.
Sắc mặt vẫn vô cùng khó coi.
“Không phải nói là thích tôi sao?”
Tôi cúi gầm mặt không nói lời nào.
Cằm bị người ta bóp chặt nâng lên, Cố Nghiên Minh ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.
“Hay là em thích Kỷ Tùng Nam?”
Tôi lắc đầu.
“Không thích.”
Tôi vừa định nghiêm túc ngụy biện, Cố Nghiên Minh đã đưa tay miết lấy môi tôi.
“Đồ lừa đảo nhỏ, trong miệng không có lấy một câu thật lòng.”
Xe đã về đến nhà, tôi bị Cố Nghiên Minh trực tiếp vác xuống xe.
Đi thẳng về hướng phòng ngủ.
Tôi dự cảm được điều gì đó, giãy giụa điên cuồng.
“Cố Nghiên Minh, anh buông tôi ra, tôi không thể cùng anh…”
Tôi cố gắng cầu cứu đạn mạc tìm cách giải quyết.
Vừa ngẩng lên mới phát hiện đạn mạc đã bị che mờ toàn bộ bằng ký hiệu ô vuông ().
Tôi bị ném xuống chiếc giường mềm mại, phản xạ có điều kiện định bỏ chạy liền bị Cố Nghiên Minh bóp eo ném trở lại.
Tôi gấp gáp, hốc mắt hơi đỏ.
“Anh không thể đối xử với tôi như vậy.”
“Là em câu dẫn tôi trước.”
Đầu óc tôi hiếm khi lại nhảy số nhanh đến thế.
“Nhưng lúc tôi câu dẫn anh, anh đều từ chối tôi mà.”
Cố Nghiên Minh tức đến bật cười.
“Giang Ngôn, em quen tôi chưa đến ba ngày đã đòi leo lên giường tôi, nếu không phải tôi ngầm đồng ý, em đã bị vệ sĩ vứt xuống biển từ lâu rồi.”
Toàn thân tôi cứng đờ, lúc này mới nhớ ra thân phận phản diện của Cố Nghiên Minh.
“Lần đó để quyến rũ tôi, em cố tình dầm mưa ngoài sân, sốt nằm bẹp trên giường một tuần liền, tôi mới biết em có bệnh cũ, sức khỏe không tốt.”
“Uổng công tôi tuân thủ lời dặn của bác sĩ lâu như vậy, nhẫn nhịn lâu như vậy, vừa quay lưng đi em đã liếc mắt đưa tình với người khác rồi, ai cho phép em?”
Thấy tôi không lên tiếng, anh véo má tôi.
“Nói chuyện.”
Tôi cạn lời.
Thấy Cố Nghiên Minh đã bắt đầu cởi cúc áo, tôi nhắm mắt lại với vẻ coi chết như không.
“Tôi biết sai rồi.”
“Tôi không nên lừa anh, nhưng tôi thật sự không thích anh ta, nếu anh vì chuyện này mà muốn ‘làm’ tôi, thì tới đi.”
Đỉnh đầu không có động tĩnh gì.
Hồi lâu sau, Cố Nghiên Minh thở dài một hơi thật sâu.
Xoay người rời đi.
6
【Phản diện kiếp trước chắc chắn là một Ninja!】
【Không phải đâu, phản diện mắc bệnh sạch sẽ về tình cảm rất nặng, khi chưa xác định được tâm ý của mình hoặc của đối phương thì hắn tuyệt đối sẽ không ra tay đâu.】
【Tôi nghĩ là vế trước.】
【Tôi nghĩ là vế sau.】
【Tôi nghĩ thiết lập nhân vật này không nên xuất hiện trong cuốn truyện này.】
Đạn mạc bắt đầu cãi nhau ỏm tỏi về vấn đề này.
Nhưng tôi không quan tâm.
Cố Nghiên Minh lại một lần nữa tha cho tôi, điều này có nghĩa là tôi vẫn có thể tiếp tục chạy cốt truyện.
Cũng có nghĩa là tôi bắt buộc phải rời đi.
Hôm sau, tôi ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh như thường lệ, vác ba lô định ra ngoài thì phát hiện khóa cửa nhà không mở được.
Cố Nghiên Minh không có nhà, tôi đành lôi quản gia lại hỏi.
“Mật khẩu khóa cửa đổi rồi à?”
Quản gia mỉm cười chuẩn mực.
“Vâng, thiếu gia dặn cậu không được đi bán hàng nữa.”
Tôi đành lùi một bước.
“Tôi chỉ muốn ra ngoài dạo phố thôi cũng không được sao?”
“Cái này cũng phải đợi thiếu gia về mới quyết định được cậu ạ.”
Tôi hùng hổ xông lên lầu.
Hờn dỗi không thèm ăn cơm.
Quản gia gọi một cuộc điện thoại, không lâu sau, Cố Nghiên Minh về.
Tôi đang định dùng cái cớ mới nghĩ ra để dỗ anh.
Thấy đồ vật anh cầm trên tay, tôi cứng đờ người.
Đó là một cây thước đòn.
【Đây là kiểu play gì mới sao?】
【Đánh đi đánh đi, tôi ủng hộ phản diện thượng vị.】

