Cô ấy thở dài:

“Thật ghen tị với cậu, có thể làm việc bên cạnh ông chủ.”

Tôi chưa kịp hiểu ý cô ấy thì cô ấy đã chỉ vào thẻ nhân viên của tôi, giải thích:

“Công ty có quy định, bên cạnh ông chủ không tuyển Omega.”

Ôi, đúng là thanh cao hơn tôi nghĩ đấy.

Định kiến của tôi về nhà giàu bị phá vỡ.

Nhưng sáng hôm đó, tôi chẳng có cơ hội gặp ông chủ lần nữa.

Đến giờ nghỉ trưa, tôi vào kho lấy đồ dùng cá nhân, không biết có phải điều hòa bị tắt hay không mà thấy hơi nóng.

Vừa định ra ngoài, bỗng nhiên có một bóng đen lao đến, đè tôi xuống đất.

Trời đất quay cuồng, tôi như bị núi Thái Sơn đè lên.

Nhìn kỹ lại, là ông chủ với đôi mắt đỏ ngầu.

Khuôn mặt đẹp đến mức bùng nổ áp sát làm tôi quên cả việc đẩy hắn ta ra. Khi phản ứng lại, quần áo tôi đã bị cởi sạch.

!!

Đúng là đám nhà giàu, ngoài mặt giả vờ thanh cao, nhưng sau lưng lại loạn hết chỗ nói!

“Ông chủ, anh bình tĩnh lại đi, tôi không phải Omega.” Tôi cố gắng đẩy hắn ta ra.

Nhưng ông chủ dường như trở thành người khác, nhíu mày đầy ấm ức.

“Vợ ơi, anh khó chịu quá…”

Tôi như bị sét đánh.

Ai? Ai là vợ anh chứ? Tôi vẫn còn là trai tân đây này!

Ngay sau đó, ông chủ lại dụi đầu vào người tôi, cọ tới cọ lui:

“Vợ ơi, giúp anh đi… Anh thật sự rất khó chịu…”

Nhìn lại quá khứ, tôi chỉ muốn tát chết chính mình khi đó – kẻ yếu đuối vì một câu “vợ ơi” mà ngoan ngoãn mặc hắn ta muốn làm gì thì làm.

Nhưng chuyện không diễn ra như tôi nghĩ.

Tôi là Beta, chưa từng học qua bài giảng nào về cách ứng phó với Alpha cả. Mà ông chủ thì kỹ thuật còn tệ hơn, tôi nghi ngờ hắn ta cũng chẳng được học hành tử tế về sinh lý.

Suốt nửa ngày, một người đau đến méo cả mặt, một người rưng rưng nước mắt.

“Vợ ơi… Anh làm em đau phải không?” Ông chủ định đưa tay chạm vào tôi, nhưng lại sợ bị mắng nên rụt lại.

Tôi hai hàng nước mắt chảy dài, trong lòng gào thét:

Ông chủ, làm ơn tỉnh táo lại đi! Tôi mới là người bị lăn qua lăn lại đây, sao anh lại khóc như thể mình là người chịu thiệt thế hả?

Tôi hít sâu một hơi, cân nhắc kỹ lưỡng rồi quyết định… đời này chắc chỉ có cơ hội này thôi.

Thế là tôi đối diện với ông chủ đang sụt sùi khóc, nghiến răng nghiến lợi đầy bi tráng:

“Được rồi, làm tiếp đi!”

Không biết bao lâu sau, ông chủ ngủ say. Tôi run rẩy mặc quần áo vào, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo.

Tôi vừa làm cái quái gì vậy?

Ngày đầu tiên đi làm, tôi và ông chủ đã trở thành “quan hệ trên dưới” theo đúng nghĩa đen.

Sáng đi làm, trưa bị đuổi việc, tôi chắc là nhân viên xui xẻo nhất lịch sử.

Nhưng hóa ra tôi lo lắng thừa.

Đồng nghiệp ngửi thấy mùi tin tức tố liền chạy đến dọn dẹp hậu quả, kinh ngạc vì tôi có thể khiến ông chủ đang phát cuồng vì kỳ mẫn cảm bình thường lại trong nửa ngày. Nghe tôi kể lại, anh ta trịnh trọng bảo:

“Nhóc à, đừng lo. Ông chủ mất trí nhớ khi vào kỳ mẫn cảm, tỉnh lại là chẳng nhớ gì đâu.”

Rồi anh ta thở phào nhẹ nhõm:

“May mà cậu là Beta, nếu không lỡ bị đánh dấu thì cậu sẽ biết thế nào là sự tàn nhẫn của kẻ đứng trên cao đấy.”

Tôi run rẩy hỏi: “Ý anh là sao?”

Đồng nghiệp đáp:

“Ông chủ luôn bị mất kiểm soát trong kỳ mẫn cảm, nên đây là bí mật tuyệt đối, tránh để kẻ thù lợi dụng. Viên Nhi, trước khi ông chủ tỉnh, mau đi tắm rửa sạch sẽ đi. Nếu để anh ta ngửi thấy, cậu tiêu đời đấy!”

Lúc đó, chúng tôi đều nghĩ đây là lần duy nhất.

Nhưng không.

Hóa ra, do tin tức tố của ông chủ quá mạnh, hắn ta không tìm được Omega phù hợp, nên từ khi trưởng thành đã phải dùng thuốc để vượt qua kỳ mẫn cảm. Nhưng càng áp chế, khi bùng nổ lại càng dữ dội.

Vì mất trí nhớ, ông chủ không hề nhận ra vấn đề này.

Đồng nghiệp kinh ngạc trước hiệu quả của tôi, khóc lóc cầu xin tôi ở lại:

“Vừa có lương cao, vừa được ngủ với ông chủ đỉnh nhất, Viên Nhi, thương vụ này có lỗ đâu!”

Tôi phải thừa nhận rằng, một phần lý do tôi vào công ty là vì ông chủ. Hắn ta là thần tượng của tất cả những ai học tài chính – một người lạnh lùng, quyết đoán, không ai không muốn được làm việc cùng.

Hơn nữa, ông chủ còn trúng ngay gu thẩm mỹ của tôi. Là một kẻ mê sắc đẹp, tôi dễ dàng bị thuyết phục.

Nhưng thời gian càng trôi qua, tôi càng không thể phân biệt được ông chủ khi ở kỳ mẫn cảm và ông chủ lúc tỉnh táo.

Rõ ràng là cùng một người, cùng một gương mặt, nhưng tính cách lại khác nhau một trời một vực.

Tôi thực sự không chịu nổi kiểu người hôm qua còn làm nũng như bạn trai, hôm nay đã thành ông chủ lạnh lùng tàn nhẫn.

Thế nên, lần này tôi đã lấy hết dũng khí để từ bỏ.

Mối quan hệ rối ren này, phải có người kết thúc trước.

6

Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi vẫn không yên.

Cuối cùng, trong lúc tôi vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ hết lần này đến lần khác, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

Ông chủ mặc bộ vest nhăn nhúm, sắc mặt tiều tụy, mái tóc vốn gọn gàng giờ rối bù như một chú cún nhỏ.

Hắn nhìn thấy tôi, nước mắt lập tức trào ra, nhưng không dám bước vào, chỉ dám đứng bên ngoài gọi tôi:

“Vợ ơi.”

Thấy là ông chủ, tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

“Sao anh tìm được đến đây?” Tôi hỏi.

Ông chủ giơ lên một chuỗi hạt, mặt lấm lem bẩn, nhưng đôi mắt lại sáng rực như đang khoe bảo vật:

“Vợ tặng anh đó! Anh đã tìm rất lâu mới tra ra được em ở đây.”

Đây chính là thứ mà đêm đó, sau khi hành tôi ra bã, hắn ta dính chặt lấy tôi, lẩm bẩm mãi không chịu đi. Hắn nói đây là tín vật.

Thấy tôi không phản ứng, ông chủ tưởng tôi giận, vội vàng nói:

“Xin lỗi vợ ơi, em đừng giận.”

Tôi phải thừa nhận một sự thật đáng xấu hổ: Một ông chủ đẹp trai, dịu dàng, lại còn thích dính người, đúng là vũ khí hạng nặng khiến tôi không thể chống cự.

Tôi lập tức lật đổ kết luận rằng “AB yêu nhau sẽ không có kết cục tốt đẹp.”

Ông chủ, người từng nghĩ mình bị bỏ rơi, sau khi gặp lại tôi thì càng dính chặt hơn. Cho dù là cùng một cái giường, hắn vẫn phải rúc lại gần, thì thầm:

“Vợ ơi, anh muốn hôn em.”

Tôi mệt rã rời, mắt mở không nổi, trong lòng chỉ biết than trời vì sức bền đáng sợ của hắn ta. Tôi chỉ là một Beta bình thường, sao có thể chống đỡ nổi con Alpha phát điên trong kỳ mẫn cảm chứ?

Ông chủ ôm chầm lấy tôi, lồng ngực ấm áp dán sát vào tôi:

“Vợ ơi, anh vui lắm. Bây giờ trên người em toàn là mùi của anh.”

Tôi cảm nhận được những ngón tay của hắn vuốt ve cổ tôi, rồi những nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.

“Vợ ơi, anh muốn cắn quá.”

Tôi yếu ớt vỗ một cái:

“Cắn cũng vô ích, anh biết tôi là Beta mà, tin tức tố của anh sẽ không giữ được lâu đâu.”

Phía sau im lặng. Tôi quay lại nhìn, chỉ thấy ông chủ với vẻ mặt tủi thân, mắt ngân ngấn nước, trông chẳng khác gì một cô vợ nhỏ đang cắn khăn tay.

“Vợ ơi, thật ra em vẫn thích Omega hơn đúng không? Dù gì thì Beta đánh dấu Omega cũng vẫn có thể xảy ra mà.”

Việc tôi không thể giữ được tin tức tố của hắn đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng ông chủ.

Tôi vội vàng dỗ dành:

“Không có đâu, anh là người tôi thích nhất.”

Ông chủ lập tức vui vẻ trở lại, lao vào ôm chặt tôi, suýt nữa làm tôi rã rời vì đuối sức.

Hắn cọ qua cọ lại trên người tôi, tóc rối bù, bỗng nhiên mắt sáng lên. Tôi sợ đến run cả người, lắp bắp nói:

“Đừng… Đừng có nghĩ bậy!”

Ông chủ đặt tay lên bụng tôi, ánh mắt trong veo đầy mong chờ:

“Vợ ơi, em nói xem… ở đây có thể có em bé không?”

7

Có cái đầu anh á!

Beta làm gì có chuyện mang thai chứ?

Nhưng những ngày tháng vui vẻ kéo dài khiến tôi bắt đầu thấy bất an.

Điện thoại của đồng nghiệp gọi đến ngày càng gấp gáp. Ông chủ mất tích quá lâu, các lãnh đạo cấp cao trong công ty đã bắt đầu bất mãn, họ chỉ có thể giục tôi nhanh chóng đánh ngất ông chủ rồi vận chuyển về.

Nhưng nhìn ông chủ đang tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối cho tôi, tôi lại do dự.

Tôi không nỡ để hắn đi.

Tôi đã yêu hắn mất rồi.

Đầu dây bên kia, đồng nghiệp sốt ruột nói:

“Viên Viên, tôi biết một Alpha hoàn hảo như ông chủ thì ai yêu cũng không lạ, nhưng bây giờ anh ta thực sự phải quay về để xử lý công việc. Xa nhau một thời gian ngắn thôi, đến kỳ mẫn cảm, anh ta lại tìm đến em mà.”

Scroll Up