Tôi là một B /eta sống trong thế giới AB /O.
Ông chủ của tôi là một Đại Mãnh A đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Bình thường oai phong lẫm liệt, nhưng đến kỳ m /ẫn cảm, Al /pha cao một mét chín lại co ro trong tủ quần áo, ấm ức gọi “vợ ơi”.
Quan trọng là sau đó còn mất trí nhớ.
Làm thư ký thế này, vừa bán thân vừa bán nghệ, mà chỉ nhận được một phần lương.
1
Đêm mưa.
Tôi đang nằm trên sofa, vui vẻ húp mì gói, tận hưởng kỳ nghỉ muộn màng của mình.
Thì một cuộc gọi quốc tế vang lên.
Một trong hai đồng nghiệp biết chuyện hét lên:
“Viên à, chạy mau! Ông chủ mất tích rồi, tôi tra được ảnh đã đặt vé về nước!”
Tim tôi chùng xuống.
“Lại đến kỳ m /ẫn cảm rồi sao?”
Tôi bật dậy khỏi sofa, lao đến cửa định khóa trái, kê thêm tủ giày chặn lại.
Nhưng đã muộn một bước.
Khóa điện tử vang lên tiếng “tít tít tít”, ông chủ của tôi – người đáng lẽ phải ở nước ngoài bàn chuyện làm ăn – xuất hiện ngay trước mắt.
Mái tóc đen ướt sũng nhỏ nước, đứng ở cửa như một ngọn núi.
Thấy tôi, hắn ấm ức bước tới, níu lấy vạt áo:
“Vợ ơi.”
2
A trong kỳ mẫn cảm chẳng khác gì một tên ngốc chỉ biết gọi “vợ ơi”.
Ông chủ tay dài chân dài, nằm co ro trên sofa làm cả phòng khách trông nhỏ đi.
Trên người hắn đã thay đồ ngủ, còn đắp cả chăn lông của tôi, thấy tôi định vào bếp, lập tức chân trần chạy theo.
“Vợ ơi, em đi đâu?”
Thật lòng mà nói, dù theo ông chủ gần ba năm, còn ngủ với nhau hơn hai năm, tôi vẫn không quen được với hai bộ mặt này của hắn.
Tôi thuần thục xoa đầu, hôn an ủi:
“Ngoan nào, tôi đi nấu canh giải rượu cho anh.”
Mắt ông chủ đỏ hoe:
“Không cần đâu, tôi không ngửi thấy mùi của vợ.”
Tôi là Beta, có mùi tin tức tố đã là may mắn lắm rồi, hắn còn chê nhạt.
Cuối cùng, vẫn không cãi lại được ông chủ trong kỳ mẫn cảm, tôi đành chấp nhận đeo một “món phụ kiện” to xác bên người.
“Vợ ơi, em đẹp quá.”
“Vợ ơi, đây là em làm cho tôi sao?”
“Vợ ơi, sao tôi mở mắt ra không thấy em đâu? Tôi tìm khắp phòng cũng không có.”
“Vợ ơi, chỗ này của tôi đau quá.”
Hắn chỉ vào tuyến thể sau gáy, ấm ức kể khổ.
Tôi liếc qua, da chỗ đó đỏ lên, sưng tấy, sờ vào cứng ngắc.
Đáng tiếc, tôi không phải Omega.
Không ngửi thấy hương tin tức tố đã tràn ngập cả căn phòng.
3
Sáng hôm sau, đồng nghiệp vừa bước vào đã bị tin tức tố của ông chủ ép đến mức phải lùi ra ngoài.
Tôi lôi hắn ra khỏi phòng ngủ, lo lắng hỏi:
“Dạo này ông chủ có phải áp lực quá lớn không? Tôi tăng gấp đôi thuốc mà hắn mới chịu ngủ.”
Đồng nghiệp thở dài:
“Cậu cũng biết mà, ông chủ sống rất thanh tâm quả dục.”
Sau đó, anh ta nhìn thấy dấu hôn rõ rành rành trên cổ tôi.
“… Với người khác thì thanh tâm quả dục.”
Ông chủ bị áp giải lên chuyên cơ tư nhân, lập tức bay về nước ngoài.
Còn tôi thì cố chịu đựng sự khó chịu, bắt đầu dọn dẹp phòng ốc. Kỳ mẫn cảm của A có phải quá dồi dào năng lượng rồi không?!
Ba năm lao động, tôi đã tích góp đủ tiền cưới vợ, hợp đồng cũng sắp hết hạn, sắp được tự do rồi!
Không còn cảnh ban đêm gọi “vợ ơi”, ban sáng khấu trừ lương của tên ông chủ vô lương tâm nữa!
Ông chủ vừa hết kỳ mẫn cảm, lập tức ký xong hợp đồng lớn, tràn đầy sức sống bước vào công ty.
Đi ngang bàn làm việc của tôi, hắn liếc qua:
“Nhặt được tiền sao?”
Tôi thăm dò sắc mặt của hắn, cười tươi như hoa, đưa ra đơn từ chức.
Mặt ông chủ ngay lập tức từ trời quang chuyển sang nhiều mây, sau đó là dông bão, thời tiết cực đoan.
“Từ Viên, tôi làm cậu ấm ức sao?”
Mẹ nó chứ, đây là câu thoại của tra nam trốn tránh trách nhiệm đấy à?!
Tôi đứng thẳng lưng:
“Tôi muốn về quê cưới vợ.”
Ánh mắt ông chủ tối sầm lại khi thấy dấu cắn chói mắt trên yết hầu của tôi.
Cả văn phòng Alpha ngay lập tức bị áp chế bởi khí thế mạnh mẽ.
“Beta?”
“Omega?”
Hắn nghiến răng nói câu cuối cùng:
“Hay là Alpha?”
Tôi run rẩy, bàn tay vì đụng vào cạnh bàn mà bị trầy xước, mùi máu hòa với tin tức tố mà hắn đã để lại trong tôi lan tỏa ra ngoài.
Nhưng thật không may, ông chủ có tin tức tố của “chó golden”, mà gâu đần thì đổi mùi theo mùa.
Sắc mặt hắn u ám, kéo mạnh tôi qua, kiểm tra sau gáy.
Bằng phẳng, không có dấu cắn.
Không có đánh dấu tạm thời, vậy mà trong cơ thể tôi lại tràn ngập tin tức tố của một Alpha khác.
Áp lực tỏa ra khiến cả văn phòng nín thở.
“Hắn hoàn toàn đánh dấu em rồi?”
Tôi nhớ lại đêm mưa gió cuồng loạn kia, giọng nói trầm thấp, khẩn cầu của ông chủ vang lên bên cổ tôi:
“Vợ ơi, tôi muốn hoàn toàn có được em.”
4
Tôi bị đuổi khỏi công ty.
Buổi sáng nộp đơn xin nghỉ việc, buổi chiều chỗ ngồi của tôi đã có người mới.
Đồng nghiệp đến an ủi:
“Ông chủ tính tình thất thường vậy đó, không sao đâu. Dạo này anh ta đang trong kỳ mẫn cảm, hoàn toàn không thể kiềm chế nổi, chắc chắn sẽ tìm cậu thôi. Đến lúc đó, cậu cứ moi sạch tiền của anh ta, vì lúc đó bảo gì anh ta cũng nghe.”
Nói không động lòng là giả. Một người đàn ông đẹp trai đến mức vô thực, bên ngoài lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng đến kỳ mẫn cảm thì lại như một chú chó lớn quấn lấy tôi, cọ qua cọ lại, nói gì nghe nấy. Ai mà không xiêu lòng chứ?
Nhưng vấn đề là… hắn ta sẽ mất trí nhớ.
Lúc đầu tôi còn tưởng ông chủ là kẻ máu lạnh vô tình, ngủ với cấp dưới xong mà chẳng chút bận tâm. Sau mới biết, hóa ra hắn ta không hề nhớ gì về chuyện đó.
Tôi không có nhiều đồ đạc, thuê một căn phòng nhỏ, nhanh chóng thu dọn hành lý và đặt vé máy bay về quê.
Tưởng rằng từ đây sẽ không còn liên quan gì đến thế giới hào nhoáng kia nữa.
Cho đến khi một tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi cầu cứu từ đồng nghiệp.
“Viên Nhi! Ông chủ phát điên rồi! Anh ta lại đến kỳ mẫn cảm, nhưng không tìm thấy cậu. Giờ anh ta như một con Godzilla phun lửa di động ấy!”
Tôi nằm trên chiếc ghế mây ở quê, đung đưa qua lại.
“Thì gọi bác sĩ đi. Trước khi tôi vào công ty, chẳng phải ông chủ vẫn dùng thuốc để kiềm chế sao?”
Đồng nghiệp gào lên:
“Cậu có hiểu thế nào là từ tiết kiệm mà hưởng thụ sang chảnh thì dễ, nhưng từ sang chảnh quay lại tiết kiệm thì khó không? Ông chủ có cậu – một người mềm mại thơm tho như thế rồi, giờ thuốc còn tác dụng gì nữa?”
Tôi cắt ngang: “Tôi dẻo dai bình thường thôi.”
Đồng nghiệp gửi cho tôi một đoạn video.
Trong video, ông chủ của tôi đang cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ bé trong căn phòng trọ trống rỗng.
Khóe mắt hắn ta vương giọt lệ, nhìn vào ống kính, nức nở nói:
“Vợ ơi… Em bỏ anh rồi sao?”
Tôi lập tức tắt điện thoại.
Mẹ kiếp, mềm lòng rồi.
Nhưng tôi phải tỉnh táo lại. Người gọi tôi là “vợ” kia là giả, người cắt lương tôi mới là ông chủ thật.
Tình yêu giữa Alpha và Beta không có kết cục tốt đẹp đâu!
5
Sau khi cúp máy, những ký ức ba năm qua chợt ùa về trong tôi.
Việc tôi và ông chủ lăn lên cùng một chiếc giường hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Ba năm trước, tôi vào công ty thực tập, làm thư ký cho ông chủ. Hôm đầu tiên, khi tôi còn đứng ở quầy lễ tân, bỗng nhiên mọi người xung quanh đều ngay ngắn chỉnh tề một cách đồng loạt. Tôi còn đang mơ màng, thì một chiếc xe sang trọng, khiêm tốn dừng trước cửa công ty.
Ông chủ mặc vest đen, được vài lãnh đạo cấp cao vây quanh, đi vào thang máy chuyên dụng.
Lễ tân bên cạnh nhìn theo với ánh mắt lấp lánh:
“Tin tức tố của ông chủ mạnh quá, thật quyến rũ!”
Tôi hít hít mũi, chẳng ngửi thấy gì, nhưng vẫn đồng tình với cô ấy.

