Tôi khẽ nói, đưa tay để anh đeo nhẫn cho mình.
Tay Chu Nghị hơi run, nhưng động tác rất vững.
Khoảnh khắc chiếc nhẫn lồng vào ngón tay, tôi cảm giác có thứ gì đó cuối cùng đã trở về đúng vị trí.
“Nhưng có một điều kiện.” Tôi đột nhiên nói.
Chu Nghị nhướng mày.
“Điều kiện gì?”
“Đám cưới phải tổ chức ở quê anh.”
Tôi cười.
“Ngay dưới gốc táo tàu đó.”
Mắt Chu Nghị sáng lên, như chứa đầy sao trời.
“Tuân lệnh, cậu chủ Lâm.”
—
21. Đám cưới dưới gốc táo tàu
Chúng tôi đăng ký kết hôn ở Đan Mạch, sau đó tổ chức hôn lễ chính thức dưới gốc táo tàu ở quê Chu Nghị.
Ngôi làng nhỏ năm xưa đã trở thành điểm du lịch, nhưng gốc táo tàu ấy vẫn đứng đó, chứng kiến tình yêu của chúng tôi.
Đêm trước hôn lễ, Chu Nghị bí mật nói muốn cho tôi một bất ngờ.
Anh đưa tôi đến một căn nhà gỗ được trang trí tỉ mỉ. Trên tường treo đầy ảnh của chúng tôi — từ lần đầu gặp ở quê đến ngày gặp lại trong quán bar, thậm chí còn có cả ảnh khuôn viên trường ở Anh khi tôi du học mà anh lén chụp.
“Những tấm này… sao anh có được?”
Tôi kinh ngạc hỏi.
“Anh vẫn luôn cho người để ý đến em.”
Chu Nghị ngượng ngùng thừa nhận.
“Dù đã chia tay, nhưng anh không buông được.”
Giữa phòng là một tủ kính. Bên trong bày gọn gàng từng món đồ nhỏ tôi để lại ở quê năm đó: tờ giấy viết số điện thoại của tôi, giấy nháp tôi từng dùng, thậm chí còn có cả chiếc váy hoa màu xanh nhạt kia.
“Anh giữ cả cái này?”
Tôi cầm chiếc váy lên, khó tin.
“Tất nhiên.”
Chu Nghị ôm tôi từ phía sau.
“Đó là dáng vẻ đầu tiên của em trong mắt anh.”
Tôi xoay người hôn anh. Nụ hôn này chứa quá nhiều cảm xúc không thể dùng lời diễn tả.
Chu Nghị đáp lại sự nhiệt tình của tôi, đôi tay dịu dàng mà kiên định ôm lấy eo tôi.
“Biết không?”
Khi tách ra, anh nói khẽ.
“Mong muốn lớn nhất của anh là được thấy em mặc chiếc váy này thêm một lần nữa.”
Tôi nhướng mày.
“Ngay bây giờ?”
“Đêm tân hôn mặc cho chồng xem không phải rất bình thường sao?”
Chu Nghị cười đầy ranh mãnh.
Tôi giả vờ suy nghĩ một chút, rồi ghé sát tai anh:
“Vậy phải xem biểu hiện của anh Chu thế nào đã…”
Phản ứng của Chu Nghị còn nhiệt liệt hơn tôi tưởng.
Anh bế bổng tôi lên, đi về phía phòng ngủ. Động tác dịu dàng nhưng không cho phép từ chối.
Đêm đó, chiếc váy hoa màu xanh nhạt cuối cùng lại được mặc lên người tôi, dù chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn.
—
Hết.

