Gương mặt vốn đã xinh đẹp, khi cười lên càng khiến tôi chết lặng.
Cậu ấy khẽ vuốt cằm tôi, giọng điệu lười biếng:
“Tôi đâu có nói là chia tay, chỉ là mấy ngày tới bận công việc, không có thời gian thôi.”
Thế thì tốt quá rồi!
Tôi vội vàng thu lại nước mắt nước mũi.
Quả nhiên, trên mạng nói không sai, khóc đủ giỏi, vợ không chạy nổi!
06
Tôi và Văn Chỉ đã năm ngày chưa gặp nhau.
Cậu ấy lúc nào cũng bảo bận công việc, lần nào nhắn tin cũng chỉ nói như vậy.
Dù rằng chúng tôi vẫn nhắn tin với nhau rất sôi nổi…
Nhưng tôi muốn hôn cậu ấy.
Tôi muốn hôn đôi môi mềm mại, xinh đẹp ấy!
Hơn nữa, một mặt tôi lo lắng liệu có phải cậu ấy đang tìm cơ hội chia tay tôi hay không, một mặt lại tự an ủi rằng chuyện đó không thể xảy ra.
Hôm nay tan làm, tôi nhận được cuộc gọi từ bạn thân – Nguyễn Phong.
“Ra ngoài chơi không? Nghe nói gần đây vợ cậu không có ở bên, vừa hay đi bar uống vài ly.”
Tôi chán nản: “Không đi, tôi có vợ rồi, không đến mấy chỗ đó nữa.”
“Sao? Vẫn chưa ăn được à?”
Câu này nói ra như thể tôi chỉ chăm chăm nhắm vào thân thể người ta vậy. Tôi chọn cách lơ đi.
Nguyễn Phong cười ha ha hai tiếng: “Thôi không nói nữa, con cún nhỏ, ra ngoài uống rượu với anh, anh chỉ cách cho.”
“Ai mà thèm chứ?”
Và thế là, tôi – người chẳng thèm – liền vội vàng chạy đến địa điểm mà Nguyễn Phong gửi.
Tới nơi mới phát hiện, hóa ra là một quán bar nhẹ nhàng.
“Nhìn cái bộ dạng giữ mình trong sạch của cậu kìa, tôi sợ mà dẫn cậu đến mấy nơi như lần trước, cậu sẽ ngứa ngáy khó chịu.”
Nguyễn Phong vừa nói vừa gọi cho tôi một ly rượu nhẹ.
Không hổ danh là anh em tốt từ nhỏ đến lớn của tôi, quá hiểu tôi luôn!
Tôi vỗ vai hắn một cái, cầm ly rượu nhấp một ngụm.
Nguyễn Phong người thì tốt, chỉ có điều hơi nhiều chuyện: “Này, cậu với vợ cậu một tuần chưa gặp nhau, sao không đến tìm cậu ta?”
“Tìm rồi mà.” Tôi ủ rũ gục đầu xuống: “Cậu ấy mấy ngày nay không về nhà.”
“Vậy thì đến chỗ làm của cậu ấy?”
… Tôi cúi đầu thấp hơn.
Nguyễn Phong tròn mắt: “Đừng nói với tôi là cậu còn chưa biết cậu ta làm việc ở đâu đấy nhé?”
Tôi đau khổ gật đầu.
Thật ra tôi nghĩ mình hiểu Văn Chỉ khá nhiều rồi.
Cậu ấy không thích ăn rau mùi, không thích đi xe quá lâu, có chút sạch sẽ, quần áo gần như chỉ mặc một lần, và hình như cũng khá giàu.
Nhưng tôi lại như chẳng biết gì về cậu ấy cả.
Không biết cậu ấy làm nghề gì, không biết dạo này cậu ấy bận rộn chuyện gì, thậm chí còn chẳng biết tin tức tố của cậu ấy có mùi gì.
Dường như cậu ấy chưa bao giờ chủ động kể cho tôi nghe về bản thân. Mọi thứ tôi biết đều là từ những lần ở bên nhau mà chắp vá lại.
Nghĩ đến đây, tôi lại càng buồn bã.
Nguyễn Phong vỗ vai tôi: “Mạnh mẽ lên, cún nhỏ, có thể cậu ta không yêu cậu, nhưng chắc chắn là đang câu cậu đấy!”
Phụt—
Tim tôi như bị ai đâm một nhát.
“Không… không được nói như thế!” Tôi giơ tay, tự an ủi chính mình:
“Làm cún con thì sao chứ?! Cún con liếm liếm, cuối cùng vẫn sẽ có tất cả mà!”
07
Bị lời của Nguyễn Phong đâm cho một nhát đau điếng, tôi bưng ly rượu lên uống cạn sạch.
Rồi lấy điện thoại ra quấy rầy Văn Chỉ.
“Bảo bối, tan làm chưa?”
“Bảo bối, hôm nay cũng không gặp được à?”
“Nhớ em quá, bảo bối, nhớ nhiều lắm!”
“Nhớ đến mức tim đập thình thịch đây này.”
“Bảo bối có muốn nghe thử không?”
Như đá chìm xuống biển, chẳng có lấy một hồi âm.
Tôi bật khóc trong im lặng—
Xong rồi, cậu ấy không thèm trả lời tôi nữa!
Còn chưa kịp gào lên, đã bị Nguyễn Phong vỗ một phát bịt miệng.
“Anh xin cậu, nơi công cộng, đừng làm tôi mất mặt nữa!”
Tôi nuốt nước mắt vào lòng, vung tay gọi thêm hai ly rượu.
“Được rồi, đừng có mặt ủ mày chau nữa.” Nguyễn Phong bỗng hạ giọng: “Anh nói sẽ bày kế cho cậu mà? Đây!”
Một lọ thuốc nhỏ bị nhét vào lòng bàn tay tôi.
“Cái này.” Nguyễn Phong chỉ vào lọ thuốc.
“Chính nó!” Cậu ta giơ ngón cái lên.
Tôi vừa uống hai ly, đầu vẫn còn hơi lâng lâng: “Là cái gì?”
“Thuốc trợ hứng đấy!” Nguyễn Phong hận rèn sắt không thành thép: “Cậu cho cậu ta uống một viên, đảm bảo chuyện thành!”
???
Tôi lập tức tỉnh rượu được một nửa, sợ đến run người.
“Cậu coi tôi là loại người gì thế hả?”
Tôi ném ngay lọ thuốc trả lại: “Tôi là bác sĩ, không phải cầm thú.”
Nguyễn Phong thấy vậy cũng không cố nhét nữa, chỉ nhún vai cất thuốc đi.
Biết ngay là cậu ta lại nghĩ ra mấy trò mèo, hứng thú của tôi bay biến một nửa.
Uống nốt số rượu còn lại trên bàn, tôi phủi mông chuẩn bị rời đi.

