Hứng thú trong tôi lập tức bay sạch.
Nhưng bạn tôi thì bảo, đã đến rồi thì uống chút rượu cũng được, rồi kéo tôi vào trong.
Tôi đành phải ngồi xuống quầy bar, thỉnh thoảng từ chối vài omega đang bị tin tức tố pha trộn trong không khí làm cho mặt đỏ mắt hồng, trông hừng hực xuân sắc.
Bạn hỏi tại sao omega lại tìm tôi sao?
Buồn cười! Tôi tuy là beta, nhưng cao tận mét tám!
Mặt mũi không tệ, dáng người lại đỉnh, đương nhiên vẫn rất được omega hoan nghênh!
Sau khi từ chối một cậu nhóc lần nữa, tôi cầm ly rượu, vừa nhấp từng ngụm vừa nói chuyện phiếm với bạn bè, ánh mắt thì không ngừng đảo quanh.
Thật sự muốn đi về rồi.
Đột nhiên, phía sau truyền đến một trận hỗn loạn, tiếp đó là những tiếng hét chói tai.
Tôi tò mò ngó đầu nhìn qua, chỉ thấy một đám người vây thành vòng tròn, bên trong có một người đang đứng.
Nhưng đèn quá tối, tôi không nhìn rõ mặt, chỉ có thể thấy đường nét mơ hồ, đoán rằng người này chắc là rất đẹp.
Người bạn vừa đi vệ sinh về lập tức buôn chuyện: “Nghe nói có kẻ say rượu đi sờ mông một omega, bị đập đầu rồi.”
Kích thích vậy sao?
Tôi nheo mắt, muốn nhìn kỹ hơn.
Khoảnh khắc tiếp theo, ánh đèn trong quán bar chợt sáng bừng.
Tôi nhìn thấy rõ ràng omega đang bị vây ở trung tâm.
Mái tóc xoăn nhẹ được vén ra sau tai, gương mặt đẹp đến mức như thiên thần bước ra từ thần thoại phương Tây.
Cậu ấy hơi cúi đầu, khóe môi nhếch nhẹ, ánh mắt lạnh nhạt đầy khinh miệt.
Dưới chân cậu ấy là một alpha đang quỳ rạp xuống đất, ôm đầu gào thét.
“Bốp” một tiếng.
Tôi cảm giác trái tim mình bị đập mạnh một nhát.
“Thiên sứ…” Tôi không kiềm được mà lẩm bẩm.
Bạn tôi: “Cậu nói cái gì?”
Tôi chỉ vào omega trong đám đông, không chút do dự: “Tôi muốn theo đuổi cậu ấy!”
Bạn tôi: “…”
04
Từ nhỏ đến lớn, điều mà mọi người khen tôi nhiều nhất chính là thông minh.
Một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân tốt như vậy, tôi sao có thể bỏ qua?
Ngay lập tức tôi lao tới.
Vừa giúp mỹ nhân giải quyết rắc rối, vừa thành công tiễn cậu ấy về nhà.
Cứ như vậy, tôi mặt dày làm quen được với Văn Chỉ.
Mỗi ngày đều nhắn tin quan tâm, mua bữa sáng, tặng quà, kiên trì làm chó liếm hai tháng trời, cuối cùng cậu ấy cũng chịu đồng ý hẹn hò với tôi!
Hôm đó tôi suýt chút nữa thì đốt pháo ăn mừng!
Nhưng tôi không ngờ rằng, trong thời đại ăn nhanh nuốt gọn này, Văn Chỉ lại bảo thủ đến vậy.
Tôi đã ám chỉ rõ ràng, bóng gió vô số lần, cậu ấy vẫn cứ làm bộ không hiểu, mà dù có hiểu thì cũng phớt lờ tôi.
Như thế cũng thôi đi, đằng này cậu ấy còn thích trêu ghẹo tôi, làm tôi phát điên lên.
Trong tháng vừa qua, số lần tự “giải quyết” còn nhiều hơn cả nửa đời trước cộng lại.
Bây giờ tôi thực sự sắp hư nhược rồi.
Nhưng ai bảo cậu ấy là omega của tôi chứ, có thể làm gì đây? Chỉ có thể cưng chiều thôi.
05
Văn Chỉ tắm gần một tiếng đồng hồ mới bước ra khỏi phòng tắm.
Hơi nước nóng bốc lên từ cơ thể, làn da trắng muốt, đẹp không tì vết.
Tôi nằm trên giường, chống cằm cười như một bà dì mê trai.
Hehehe, đây là omega của tôi!
“Bảo bối!” Tôi vẫy tay gọi cậu ấy.
Cổ áo áo choàng tắm của Văn Chỉ mở rộng, theo từng cử động mà thấp thoáng ẩn hiện.
Cậu ấy liếc tôi một cái, đưa tay vén mái tóc ướt.
Tôi lập tức bật dậy như một chú cún nhỏ: “Bảo bối! Để tôi sấy tóc cho cậu!”
Mẹ của Văn Chỉ là người ngoại quốc.
Cậu ấy bẩm sinh thừa hưởng màu tóc của mẹ, cùng với những lọn tóc hơi xoăn.
Nhưng cậu ấy lại không thích sấy tóc, lần nào tắm xong cũng để khô tự nhiên.
Đây là một thói quen xấu.
Tôi đã nhắc vài lần, cậu ấy không thích nghe, thế là tôi trực tiếp tự tay làm.
Dần dần, Văn Chỉ có vẻ như cũng bắt đầu thích cảm giác này.
Mỗi lần cậu ấy hất hất mấy lọn tóc ướt nhìn tôi, nghĩa là đang giục tôi sấy tóc cho cậu ấy.
Tiếng máy sấy ù ù vang lên, hơi nóng len qua kẽ tay tôi, hong khô những sợi tóc ẩm.
Màu vàng óng như lúa chín vào mùa thu.
Đẹp quá.
“Ngày mai không cần đến đón tôi nữa.”
Văn Chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, đột nhiên lên tiếng.
Vừa mới dâng lên chút ấm áp trong lòng, thoáng cái đã bị thổi tan.
Ý gì đây? Lẽ nào muốn chia tay tôi?
Vì tin tức tố trên người tôi sao?
Tôi lập tức ném máy sấy, ba bước thành hai chạy đến trước mặt Văn Chỉ, trực tiếp quỳ xuống.
“Bảo bối, đừng rời xa tôi mà, tôi hứa lần sau sẽ không như thế nữa!”
Nói rồi, mắt tôi bắt đầu ngân ngấn nước.
Một omega đẹp như thế, tôi còn chưa hôn đủ đâu, sao lại muốn chia tay tôi?
Chẳng lẽ tôi vẫn chưa đủ hạ mình sao?
“Khóc cái gì?” Văn Chỉ nâng cằm tôi lên, nhìn vào đôi mắt đáng thương của tôi rồi đột nhiên bật cười.

