Động tác và giọng điệu của Cố Nhất Minh quá đỗi tự nhiên.

Nên tôi cũng bỏ qua việc đôi tai của cậu ta không biết từ lúc nào đã đỏ bừng.

Tôi chân nọ đá chân kia trèo lên, giẫm hụt một cái suýt nữa ngã nhào khỏi thang.

“Thế mà anh đã ngại rồi à?”

Giọng nói đầy ý cười của Cố Nhất Minh từ dưới vọng lên.

“Nhập gia tùy tục, chuyện anh em có thể làm không chỉ có thế này đâu, anh phải cố mà làm quen đi.”

“…”

Tôi xoa xoa khuôn mặt đang nóng ran, lí nhí đáp một tiếng “Ừ”.

Cố Nhất Minh nói đúng, bạn cùng phòng đại học phải sớm tối chung đụng suốt bốn năm, tôi phải nỗ lực thích nghi với lối sống của họ mới được.

Thấy vậy, Lý Hạo Nhiên cười toe toét, vẻ mặt cực kỳ an ủi.

“Không ngờ ngoài hai đứa mình, thằng này còn kết bạn được với người khác cơ đấy.”

Lâm Hành vừa xô đẩy vừa lôi cậu ta về giường.

“… Chậm một bước nữa là tôi nôn ra đây rồi.”

5

Khai giảng được nửa tháng, tảng đá trong lòng tôi cũng dần buông xuống.

Mấy người bạn cùng phòng đều là dân bản địa Kinh Châu, nhưng họ không vì hoàn cảnh gia đình chênh lệch mà coi thường tôi, ngược lại còn chăm sóc tôi mọi mặt.

Đặc biệt là Cố Nhất Minh, sau khi tiếp xúc sâu hơn, tôi phát hiện cậu ta căn bản không hề lạnh lùng như lời đồn.

Cậu ta sẽ chủ động giúp con gái khuân đồ nặng khi lên lầu, cũng sẽ mua dư một phần bữa sáng để cho mèo hoang trong trường ăn.

Đến tối, nụ hôn chúc ngủ ngon của cậu ta ngày càng tự nhiên hơn, tôi cũng đã quen với cách thức chung đụng của người Kinh Châu.

Thậm chí, màn đêm vừa buông xuống, tôi còn mơ hồ mong đợi được nam sinh kia gọi đến ngồi bên mép giường.

Rồi cậu ta sẽ cười hì hì mà hôn nhẹ lên má tôi một cái.

Cố Nhất Minh thấy hoàn cảnh nhà tôi khó khăn, còn giới thiệu cho tôi một công việc làm thêm là huấn luyện viên thể hình.

Tôi rớt nước miếng với mức lương ngày năm trăm tệ, nhưng lại rơi vào thế khó xử:

“Nhưng tôi chưa làm cái này bao giờ, cũng không quen thuộc với mấy dụng cụ đó, liệu có làm được không?”

“Đàn ông không được nói là không thể, anh ơi.”

Ngón tay Cố Nhất Minh chọc chọc vào bụng tôi, xúc cảm rắn chắc khiến ánh mắt cậu ta tối lại vài phần.

“Anh cứ cởi áo ra, đảm bảo người ta sẽ xếp hàng dài đăng ký lớp của anh.”

Tôi gãi đầu ngại ngùng: “Đàn ông nông thôn bọn tôi, chỉ cần là người chăm chỉ làm lụng thì trên người chỗ nào cũng cứng ngắc cả.”

Thế nên khi biết ở thành phố lớn còn có phòng gym chuyên dùng để rèn luyện thân thể, tôi đã ngạc nhiên không thôi.

Cố Nhất Minh nhìn thẳng vào mắt tôi, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ khó hiểu:

“Nếu vất vả thế, sao anh không tiếp tục nhận tài trợ đi?”

Tôi khựng lại hai giây: “Sao cậu biết?”

“… Đoán bừa thôi, xem ra tôi đoán đúng rồi.”

Khi tôi mới sinh ra chưa được bao lâu, bố tôi đi phun thuốc trừ sâu cho đồng ngô vào buổi tối, chẳng may trượt chân ngã xuống giếng chết.

Trong nhà chỉ còn lại tôi và mẹ, cùng với người bà tuổi đã cao.

Nếu không có một nhà hảo tâm tài trợ học phí và sinh hoạt phí, tôi đã phải bỏ học đi làm nuôi gia đình từ lâu rồi.

Nhà hảo tâm không để lại bất kỳ thông tin danh tính nào, tôi chỉ biết người đó đến từ Kinh Châu.

Ba năm cấp ba, tôi quên ăn quên ngủ mà học, liều mạng thi đậu vào đây, bụng bảo dạ nếu có cơ hội nhất định phải gặp mặt để nói lời cảm ơn.

Lúc nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi vui sướng đến mức cả đêm không ngủ được, rồi đến ngày hôm sau, tôi chủ động yêu cầu trưởng thôn ngừng việc nhận tài trợ.

Trưởng thôn khó tin hỏi tôi lý do, tôi bảo:

“Lên đại học có thể xin khoản vay sinh viên. Cháu có sức khỏe, có thể đi làm thêm, hoặc làm gia sư, kiểu gì cũng kiếm đủ tiền sinh hoạt.”

“Người ta chẳng có quan hệ ruột thịt gì với mình, không có nghĩa vụ phải nuôi bẵm một người trưởng thành. Giúp từ tiểu học đến đại học là quá đủ rồi ạ.”

Scroll Up