Được khen, mà ta chẳng vui nổi.

“Bệ hạ đã biết thần là nam tử, lại lập thần làm hậu. Giờ ai nấy đều phản đối, bệ hạ định ứng phó thế nào?”

Chu Quân Từ tựa cằm lên vai ta, nhẹ giọng: “Trẫm chỉ muốn ngươi, người khác nói gì trẫm đều không quan tâm.

“Trẫm là thiên tử, do trẫm định đoạt, không ai ngăn được trẫm.”

Mi ta khẽ run, tay không nhịn được nắm lấy tay áo: “Bệ hạ há chẳng quá tùy hứng sao…”

Nghe xong, Chu Quân Từ liền không vui.

“Trẫm làm việc chẳng phải chuyện thất đức gì, thì có tùy hứng chút cũng đâu sao?

“A Thanh là con trai Trấn Bắc Hầu, thân phận tôn quý.

“Lại tài mạo song toàn, phò tá trẫm trị quốc an dân, mưu phúc cho lê dân, sao lại không thể làm hoàng hậu?

“Chẳng lẽ chỉ vì A Thanh là nam tử, không thể hoài thai long chủng của trẫm sao?”

Ta gật đầu.

Chính là như thế, ta là nam tử, không thể mang thai.

“Hoàng huynh hai ngày nữa sẽ đem đứa con mới sinh hơn tháng chuyển về dưới danh nghĩa của A Thanh, đến lúc ấy A Thanh không cần mang thai cũng có con rồi.”

Ta khựng lại.

Chu Quân Từ nheo mắt: “Hay là A Thanh căn bản không muốn làm hoàng hậu của trẫm?”

Ta lập tức phản bác: “Không phải…”

“Trẫm biết mà, A Thanh là có lòng với trẫm.”

Chu Quân Từ hừ cười, cọ cọ má vào cổ ta, “Trẫm cũng có lòng với A Thanh.”

Ta…

“Sao A Thanh lại đỏ mặt vậy?”

Ta vội quay đầu sang hướng khác.

Chu Quân Từ nhìn ta, hồi lâu, bỗng nở nụ cười vui vẻ.

Tim ta đập loạn, mặt nóng ran, chỉ thấy cả người như bốc khói.

Chu Quân Từ nói không sai.

Ta thật sự… có lòng với hắn.

19

Từ sau khi thân phận được làm sáng tỏ, Chu Quân Từ không còn để ta tiếp tục xử lý chính vụ.

Sức khỏe ngày một tốt hơn, cuối cùng ta không ngồi yên nổi, liền bước ra khỏi tẩm điện dạo chơi.

Khi đến ngự thư phòng, thấy Chu Quân Từ đang nhíu mày nhìn tấu chương.

Lúc thì ăn chút gì đó, lúc lại nghịch bút, lúc lại lật sách, không thể nào chuyên tâm xử lý công vụ.

Thấy ta đến, hắn liền nhường chỗ, gọi ta ngồi bên cạnh.

Hắn giả vờ do dự một hồi, sau đó đẩy cả chồng tấu chương sang, khách khí nói: “Thân thể hoàng hậu đã đỡ hơn, vậy phiền hoàng hậu thay trẫm chia sẻ phần nào chính sự.”

Ta suýt nữa thì bật cười.

Một bậc đế vương, lại vì từ nhỏ được nuông chiều, chẳng quen động tay vào việc, nay lại phải nhọc lòng quốc sự.

Tuy mệt mỏi, nhưng kiên cường.

Ta cũng chẳng có việc gì, nên vui vẻ gánh vác.

Chu Quân Từ liền dựa vào, tựa đầu lên vai ta, ngáp dài một cái.

Không lâu sau, hắn ngủ thiếp đi.

Vài vị lão thần trong triều bước vào, trông thấy cảnh này đều mang vẻ mặt “không tiện nhìn”, song lại đồng loạt im lặng.

Họ đến để bàn chuyện nạn đói phía nam, nhưng khi nghe họ bàn bạc thì chẳng có biện pháp nào khả thi, ta liền nói ra ý kiến của mình.

Mấy người họ nhìn nhau, chỉ qua loa ứng tiếng.

Chu Quân Từ hé mắt liếc qua, mấy người ấy lập tức quỳ xuống hô vâng, miệng còn không quên tán thưởng ta một phen.

Sau khi làm theo cách của ta, nạn đói ở phương Nam đã được kiểm soát, dân lưu tán cũng có chỗ an cư lạc nghiệp.

Trong triều, chuyện ta là nam tử cũng dần dần ít người bàn ra tán vào.

Từ xuân sang đông, người phản đối hoàng hậu là nam tử đã không còn bao nhiêu.

Bên ngoài tuyết lớn, trong điện nhờ long lò sưởi mà ấm áp như xuân.

Rõ ràng là mùa đông, ta lại đổ đầy mồ hôi nóng.

“Bệ hạ… đủ rồi…”

Giọng ta khàn đặc, nói chẳng nên lời.

Ngón tay nóng rực của Chu Quân Từ nắm lấy cằm ta, buộc ta quay mặt lại, ngay giây sau đã bị hắn chiếm lấy môi.

Tiếng nghẹn ngào bị nuốt trọn nơi lồng ngực.

Màn trướng lay động, lại là một đêm xuân tiêu.

(Hết)

 

Scroll Up