Hắn ngồi đọc sách, gương mặt như ngọc khẽ ửng hồng.
Ta chỉ liếc một cái, rồi lại không kìm được mà liếc thêm vài cái nữa.
Hắn đẹp thật.
Khi gia nhân mang cơm đến, ta lại thấy bối rối.
Chu Quân Từ không ăn trưa sao?
Có nên mời hắn cùng ăn không?
Nhưng phần ăn chỉ đủ cho một người.
Thấy ta không động đũa, gia nhân liền nhắc ta ăn.
Không được ăn trong lớp, nên phải ra sân ăn.
Khi ta đứng dậy, Chu Quân Từ liếc nhìn về phía ta.
Không biết có phải ta tưởng tượng, nhưng cảm giác như hắn đang chờ ta nói gì đó.
Ta mở miệng hỏi:
“Lục điện hạ hôm nay không dùng bữa trưa sao?”
Chu Quân Từ kéo khóe môi, mặt nhỏ lộ vẻ ấm ức:
“Hôm qua về, thầy khảo bài ta không qua, bị mẫu hậu phạt một bữa.”
Bị phạt không được dùng bữa, hôm nay không thể về ăn trưa.
Tội nghiệp thật.
“Vậy điện hạ, có muốn dùng bữa cùng ta chăng?”
Chu Quân Từ nghe vậy liền ngẩng đầu, liếc nhìn hộp cơm trong tay gia nhân, tỏ vẻ miễn cưỡng gật đầu.
Ra đến sân, gia nhân bày biện thức ăn—chỉ vài món nhạt và một bát cơm nhỏ.
Đó là khẩu phần của ta, nhưng hôm nay lại thêm một người.
Muốn cảm ơn vì được nhường chỗ, ta đưa cơm cho hắn, chỉ ăn ít rau cho đỡ đói.
Chu Quân Từ nhìn mâm cơm, mãi không động đũa, vẻ mặt thật khó diễn tả.
Đến khi ăn, hắn chỉ gắp vài miếng rồi thôi.
Ngày thứ tư, giờ nghỉ trưa, Chu Quân Từ vẫn không về, nhưng có thị nhân mang cơm đến cho hắn.
Chúng ta cùng ăn.
Một bên là sơn hào hải vị, một bên là canh rau đạm bạc.
Chu Quân Từ chẳng buồn che giấu vẻ chán ghét, chia phần mình cho ta một nửa.
Buổi chiều chỉ có một tiết học, nhưng trong lớp ta đã cảm thấy bụng đau lâm râm.
Tan học trở về phủ hầu, ta bắt đầu nôn mửa tiêu chảy, ngất lịm đi, mấy ngày liền không thể đến học viện.
Về sau còn mấy lần ngất xỉu tại lớp, phụ thân đành mời một tiên sinh về phủ dạy ta, không cho ta đến Quốc Tử Giám nữa.
Ta không gặp lại Chu Quân Từ lần nào nữa.
Mãi cho đến khi… thay trưởng tỷ nhập cung làm phi.
17
Từ đầu đến cuối, Chu Quân Từ vẫn luôn biết rõ ta là ai.
Bởi năm xưa, trưởng tỷ ta cũng thường xuyên bệnh tật phải uống thuốc, phụ thân liền tuyên bố ra ngoài rằng: con trai thì lớn lên mạnh mẽ cường tráng, còn con gái lại thân thể yếu đuối mảnh mai.
Không ai ngờ rằng, người thực sự thân thể yếu đuối lại chính là đứa con trai ấy.
Thế nhưng Chu Quân Từ lại nhận ra ta, dù khi còn nhỏ và bây giờ diện mạo đã khác biệt rất nhiều.
“Trẫm chưa từng gặp trưởng tỷ của A Thanh, trẫm chỉ từng gặp A Thanh.”
Hắn bón thuốc cho ta.
“Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy A Thanh, trẫm liền nhận ra.”
Thuốc đắng vô cùng, ta không nhịn được mà cau mày.
“Thần và trưởng tỷ vốn giống nhau, bệ hạ không sợ nhận nhầm sao?”
Chu Quân Từ dứt khoát nói: “Trẫm không thể nhận nhầm.”
Ta nhìn hắn, muốn biết đáp án.
Hắn kiêu ngạo đáp: “Đêm đầu tiên ngủ lại cung A Thanh, trẫm đã đích thân kiểm tra một lượt rồi, đúng là A Thanh không sai.”
Kiểm tra… một lượt…
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
Đêm đó, ta vì lao lực xử lý chính vụ mà ngất đi.
Sau khi ngất đi đã xảy ra chuyện gì, ta hoàn toàn không biết, lúc tỉnh lại thì y phục vẫn mặc chỉnh tề.
Ta liền cho rằng Chu Quân Từ không làm gì cả.
Nào ngờ tên này… lại thực sự đã xác nhận rồi.
“Trên người A Thanh có mùi thuốc, mười năm rồi vẫn không thay đổi.” Chu Quân Từ ôm lấy ta, cúi xuống hít nhẹ nơi cổ và vạt áo ta.
“Trẫm chỉ từng ngửi thấy mùi hương ấy trên người A Thanh.”
Ta khựng lại một chút, rồi lập tức hiểu ra mình vừa nghĩ sai ý.
Cái “kiểm tra” trong lời hắn, chẳng qua chỉ là lại gần để ngửi mùi thuốc trên người ta thôi.
Chợt thấy vừa thẹn vừa xấu hổ.
Lúc này, vài cung nữ bước vào, mỗi người đều bưng một chồng y phục và trang sức được gấp gọn gàng.
Chu Quân Từ nói: “A Thanh đã là thân nam nhi, thì đừng mặc đồ nữ nhi nữa.
“Trẫm đã sai người may riêng vài bộ y phục cho ngươi, giờ thử xem có vừa không.”
Thay lại y phục nam?
Ta… có thể sao?
18
Từ khi phụ thân phát hiện trưởng tỷ có thiên phú quân sự, liền bắt ta giả làm con gái, ta đã lâu lắm không mặc lại đồ nam rồi.
Bước ra từ sau bình phong, ta nhìn vào gương đồng, có chút ngẩn người.
Bóng dáng Chu Quân Từ cũng xuất hiện trong gương, đứng phía sau ta.
Hắn nhìn vào gương hai cái, đắc ý nói: “A Thanh ngọc thụ lâm phong, phong thần tuấn tú, xứng đáng là hoàng hậu của trẫm.”

