Ngay trong ngày khai giảng đầu tiên, Chu Duật Phong đã chặn được anh tôi.
Suốt hơn nửa tháng đó.
Tài khoản phụ không có thêm lời mời kết bạn mới nào.
Cho đến hai tuần trước.
Chu Duật Phong lại bắt đầu đổi tài khoản để gửi lời mời kết bạn.
Nhưng trong phần ghi chú lời mời của cậu ấy không có bất kỳ nội dung nào.
Chỉ có lời mời kết bạn trống không, sạch sẽ.
Ngón tay tôi dừng phía trên màn hình, ngay lúc đang định thoát khỏi trang.
Điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng.
Một lời mời kết bạn mới bất ngờ xuất hiện.
Ảnh đại diện đen kịt, tên tài khoản là một chuỗi ký tự hỗn loạn.
Thông tin ghi chú khi gửi lời mời kết bạn chỉ có ba chữ.
Ba chữ ấy dường như mang theo một sự tuyệt vọng.
Cậu ấy nói: 【Cậu ở đâu?】
Trái tim tôi căng thẳng đập mạnh.
Tôi luống cuống định tắt điện thoại, nhưng lại vô tình chạm vào nút đồng ý kết bạn.
Đầu tiên, tôi nhìn thấy đầu bên kia gửi đến một dấu hỏi.
Sau đó là hàng loạt câu chất vấn dồn dập.
Tin nhắn mới dày đặc, không ngừng xuất hiện trên màn hình điện thoại.
Nhưng tôi không dám đọc bất kỳ tin nào.
Tôi chỉ bình tĩnh lại, một lần nữa kéo tài khoản đó vào danh sách đen.
Sau đó đăng xuất khỏi tài khoản.
14
Tiết học sáng hôm sau, tôi vẫn một mình ngồi ở hàng ghế cuối lớp như thường lệ.
Khi tiếng chuông vào học vang lên, giảng viên cầm giáo án bước lên bục.
Cửa sau đột nhiên bị người ta đẩy ra.
Viện Kỹ thuật có rất nhiều sinh viên, phòng học lớn cũng chật kín người.
Người kia tùy ý đứng ở cửa sau quan sát một lượt, sau đó xách cặp đi đến ngồi bên cạnh tôi.
Là Chu Duật Phong.
Cho dù không cố tình quay đầu nhìn cậu ta.
Tôi vẫn có thể cảm nhận được áp suất xung quanh cậu ta cực kỳ thấp.
Cậu ta không nói một lời, ngồi xuống bên cạnh tôi, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Đại khái đoán được cậu ta đang phiền muộn vì chuyện gì.
Tôi cũng không cử động, coi cậu ta như không khí, bắt đầu nghiêm túc nghe giảng.
Nhưng đến giờ nghỉ giữa tiết, phòng học trở nên ồn ào.
Chu Duật Phong bên cạnh đột nhiên hỏi tôi: “…Tối qua anh trai cậu có liên lạc với cậu không?”
Giọng nói của cậu ta lạnh lẽo giống như áp suất bao quanh cả người cậu ta.
Bàn tay đang tính toán bài của tôi khựng lại, sau đó mới quay đầu nhìn Chu Duật Phong.
“Không có.” Tôi nói.
Sau khi tôi trả lời, biểu cảm của Chu Duật Phong không có bất kỳ dao động nào.
Không thất vọng, cũng không vui mừng.
Cậu ta chỉ ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế.
Tôi thu hồi ánh mắt, bàn tay vô tình làm rơi tờ giấy nháp trên bàn.
Trước khi tôi cúi xuống.
Chu Duật Phong đã vươn tay nhặt giúp tôi.
Tôi nhận lấy, định nói cảm ơn.
Nhưng Chu Duật Phong lại không buông tay.
Tôi vô thức ngẩng đầu nhìn cậu ta.
Chỉ thấy cậu ta cụp mắt, đang đặc biệt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào tờ giấy nháp của tôi.
15
Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu một nửa lên gương mặt có đường nét sắc bén của cậu ta.
Cậu ta nhíu mày, đỉnh lông mày sắc sảo.
Không hiểu sao lại khiến cậu ta trông càng lạnh lùng.
Chuông vào học đã vang lên, tôi buộc phải nhắc nhở cậu ta.
“Giấy nháp của tôi—”
Lúc này Chu Duật Phong mới hoàn hồn.
Ánh mắt cậu ta chậm rãi rời khỏi tờ giấy nháp, từng chút một nâng lên, cho đến khi nhìn vào mặt tôi.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Nhân lúc cậu ta thất thần, tôi giật tờ giấy nháp khỏi tay cậu ta.
Sau đó mới quay đầu đi, tránh ánh mắt của cậu ta.
Nhưng ánh mắt Chu Duật Phong khiến người ta không thể phớt lờ.
Sau khi tôi quay mặt đi hai phút, vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt cậu ta bất động dừng trên người mình.
Tôi buộc phải quay sang nhìn cậu ta, nhỏ giọng hỏi: “…Có chuyện gì sao?”
Tôi đang nhắc nhở cậu ta rằng hành động nhìn chằm chằm vào tôi như thế rất bất lịch sự.
Chu Duật Phong giống như vừa hoàn hồn.
Cuối cùng cậu ta cũng chịu quay đầu đi, yết hầu hơi chuyển động, sau đó lên tiếng: “Không có gì.”
Nghĩ đến tính cách bám người của cậu ta, tôi lại nói thêm một câu: “Anh tôi đang vẽ ngoại cảnh trên núi, không liên lạc được với anh ấy có lẽ vì tín hiệu không tốt.”
Sau khi tôi nói xong.
Đường nét gương mặt nhìn nghiêng của Chu Duật Phong căng cứng trong thoáng chốc.
Tôi chỉ nhìn thấy cậu ta khẽ hạ mi mắt, nghe cậu ta thản nhiên đáp một tiếng.
Sau đó tôi mới thu hồi ánh mắt, hoàn toàn không để ý đến cậu ta nữa.
Nửa tiết học còn lại, Chu Duật Phong rất yên tĩnh.
Giữa chúng tôi không còn bất kỳ cuộc trao đổi nào khác.
16
Nhưng bắt đầu từ ngày hôm đó.
Tôi phát hiện mình thường xuyên nhìn thấy Chu Duật Phong.
Trước kia cậu ta luôn xuất hiện rồi biến mất không dấu vết.
Nhưng hiện tại cậu ta đi học đầy đủ.
Ngày nào cậu ta cũng đến lớp đúng sát giờ, sau đó ngồi xuống bên cạnh tôi ở hàng ghế cuối cùng.
Trong đủ loại hoạt động do học viện tổ chức, cũng luôn có bóng dáng cậu ta.
Học cùng một học viện, ban đầu tôi còn tưởng đây chỉ là trùng hợp.
Nhưng đến lần làm bài nhóm thứ ba, Chu Duật Phong lại được chia vào cùng nhóm với tôi.
Cuối cùng tôi cũng chậm chạp nhận ra có điều không đúng.
Lúc đó anh tôi đã trở về sau chuyến vẽ ngoại cảnh.

