Nhưng lương thực tích trữ vẫn không đủ để nó ăn no, ta đứng dậy định đi lấy sữa dê.

Vừa mở cửa, A Ngưu đã bưng một bát sữa dê ấm nóng đến trước mặt:

“Ta thấy trong viện có tiểu y trẻ con, nên đã tự tiện chuẩn bị, mong tiên trưởng thứ lỗi…”

Bên tai là tiếng khóc ngày càng lớn của Mạc Duệ, ta khẽ thở dài, kiểm tra sữa không có độc xong, mới tiếp tục cho nó bú.

Sau khi mọi chuyện bình ổn trở lại, ta đi tìm A Ngưu:

“Thương thế của ngươi đã khá lên nhiều, ta sẽ đưa ngươi về thôn ngay.”

Lời vừa dứt, A Ngưu bỗng quỳ rạp xuống:

“Xin tiên trưởng thu nhận ta, ta đã không còn nhà để về nữa.”

Ta vốn định từ chối, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy quần áo được giặt sạch phơi phóng gọn gàng, sân nhỏ ngăn nắp đâu ra đấy, lòng chợt lung lay.

Ta lục lọi trong nhẫn trữ vật, lấy ra một ít linh thạch:

“Ở lại đi.”

Từ đó, có A Ngưu giúp đỡ, ta rốt cuộc có thể chuyên tâm chăm sóc Mạc Duệ.

Cho đến một buổi chiều bảy ngày sau, hắn vô tình hỏi:

“Tiên trưởng, thê tử của người đâu? Vì sao lại một mình nuôi nấng tiểu công tử?”

Ta cúi đầu im lặng lắc đầu, nhưng khóe mắt lại nhìn thấy A Ngưu siết chặt nắm tay.

Ta ngẩn ra.

Chẳng lẽ… hắn đang bất bình thay ta?

A Ngưu này, thật sự là một người tốt mà.

6

Dưới bóng đêm, cơn nóng bỏng vây lấy ta.

Ta mơ hồ muốn cởi áo ngoài, nhưng chợt nhận ra hai tay mình đã bị trói chặt, treo cao quá đầu.

Trước mắt đâu còn bóng dáng của A Ngưu, chỉ có Yến Linh Tiêu với ánh mắt tối tăm khó lường dưới ánh trăng.

Ta lập tức bừng tỉnh, lý trí trở lại, liền giãy giụa.

Nhưng từ trước đến nay ta vốn không phải đối thủ của Yến Linh Tiêu, huống chi bây giờ còn mất đi phân thân.

Càng chống cự, hắn lại càng vui vẻ, ngay cả đôi mắt đen trắng rõ ràng cũng nhiễm một màu đỏ phấn khích.

Cuối cùng, ta chấp nhận số phận, mở miệng muốn hỏi cho rõ ràng:

“… Sư huynh…”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, cổ ta đã bị bàn tay nóng rực của hắn siết chặt.

Cơn đau nhói lan khắp toàn thân, khuôn mặt tuấn mỹ của Yến Linh Tiêu phóng đại trước mắt ta.

Hơi thở ta hoàn toàn bị hắn khống chế.

Tay chân giãy giụa cũng chẳng còn tác dụng, thậm chí còn kích thích hắn ra tay mạnh bạo hơn.

Ta cắn răng, định triệu hồi trường kiếm, nhưng không ngờ rằng mọi trói buộc đột nhiên buông lỏng.

Chuyện gì thế này?

Ngay khoảnh khắc sau, ta liền nhận được câu trả lời.

Ngón tay thô ráp của Yến Linh Tiêu nghiền lên môi ta, từng chút một ép ta quay đầu sang một bên.

Trường kiếm bản mệnh của hắn lúc này đang lơ lửng ngay trước trán của tiểu bảo.

Nỗi sợ hãi cùng cực khiến ta lập tức giơ chân đá vào bụng hắn: “Dừng tay!”

Hắn hừ nhẹ một tiếng, cúi người xuống, bàn tay quen cầm kiếm lại tỉ mỉ vuốt ve từng đường nét trên gương mặt ta, trong mắt tràn đầy điên cuồng và si mê.

May mắn thay, mũi kiếm không tiếp tục hạ xuống.

Nhưng trái tim ta vẫn như bị bóp nghẹt.

Tình trạng của Yến Linh Tiêu quá đỗi kỳ quặc.

Chưa kịp thăm dò, môi ta đã bị hắn cắn chặt, giọng hắn khàn khàn vang lên bên tai:

“Ngươi thật có gan, ngàn năm qua không những dám rời xa ta, còn cùng kẻ khác hoài thai thứ nghiệt chủng này?”

Sát ý trong lời nói của hắn không chút che giấu, ta chẳng thể chần chừ, chỉ đành nhìn thẳng vào mắt hắn, nói:

“Đây là con của chúng ta.”

Động tác của hắn thoáng dừng lại, sau đó lại bật cười, đôi ngón tay khép lại, mạnh mẽ cạy mở môi ta:

“Vì kẻ ngươi thương, ngay cả lời nói dối này cũng có thể bịa ra?”

Vệt đỏ trong mắt hắn càng dày đặc.

Hắn sắp mất kiểm soát rồi.

Ta sốt ruột, cắn chặt tay hắn, vị máu tanh nồng lan ra.

Nhưng Yến Linh Tiêu không chỉ không rút tay lại, mà còn chậm rãi đẩy sâu hơn, giọng nói như rót vào tai:

“Sư đệ, ta không cần biết nghiệt chủng này là của ngươi với ai. Chỉ cần ngươi hứa sẽ theo ta trở về kết thành đạo lữ, từ nay về sau không bao giờ gặp lại kẻ đó, thì nó sẽ là người thừa kế chính thống của Thiên Diễn Tông.”

Đạo lữ… Người thừa kế…

Từng đòn đánh liên tiếp khiến đầu óc ta quay cuồng, không thể đoán nổi tâm tư của hắn.

Nhưng việc quan trọng nhất lúc này là khiến hắn bình tĩnh lại, sau đó mới có thể tính toán đường dài.

Ta chỉ đành liên tục gật đầu.

Cuối cùng, trường kiếm biến mất, thứ trói buộc ta giờ chỉ còn một sợi dây đặc chế, một đầu quấn chặt cổ tay phải của ta, đầu kia buộc vào cánh tay trái của Yến Linh Tiêu.

Ta không chờ thêm được nữa, lập tức xoay người định kiểm tra tiểu bảo.

Nhưng ngay khi tầm mắt vừa di chuyển, sợi dây đột nhiên siết chặt, kéo ta ngã ngửa ra sau.

Vừa rơi vào lồng ngực hắn, mắt ta lập tức bị bịt kín bởi một dải lụa đen: “Không được nhìn.”

Giọng hắn đầy sự nghiến răng nghiến lợi.

Ta không dám chọc giận hắn thêm, nhẹ giọng dỗ dành: “Chỉ nhìn huynh thôi, nhưng vừa rồi quá mệt mỏi, sư huynh có thể ở bên ta nghỉ ngơi một lát không?”

Vừa nói xong, ta chủ động ôm lấy cổ hắn.

Khoảnh khắc tiếp theo, sát khí lạnh lẽo quanh người Yến Linh Tiêu hoàn toàn thu lại, hai cánh tay siết chặt ta vào lòng: “Sư đệ… Mặc Doanh, đừng đi.”

Vai áo ta bị thấm ướt.

Scroll Up