Ta vội vàng kiểm tra trạng thái trong cơ thể, nhưng tiểu bảo không những vẫn còn đó, mà còn hấp thu toàn bộ dược lực.
Nhìn chằm chằm vào lò thuốc với chất lỏng đen đặc, ta quyết định thử lại lần nữa.
Một lò dược vừa uống xuống, bụng lập tức ấm lên, cảm giác thoải mái lan tỏa khiến ta lập tức hiểu ra—
Tiểu bảo này, ta không thể bỏ được rồi.
Nếu đã vậy, ta chỉ còn một lựa chọn.
Ta nhanh chóng đứng dậy, nhét các vật dụng cần thiết vào nhẫn trữ vật, sau đó gửi truyền âm đến chấp sự tông môn, nói rằng muốn một mình tiến vào bí cảnh.
Không đợi phản hồi, ta liền lặng lẽ rời đi trong bóng tối, thẳng tiến đến di tích thượng cổ vừa mới được phát hiện. Nghe đồn nơi này có thi hài của linh thú thời thượng cổ—”Loại”.
Lý do ta chọn nơi này rất đơn giản—từ khi được phát hiện trăm năm trước, di tích chưa từng có dấu hiệu bị mở ra. Khi đó, ta đại diện Thiên Diễn Tông đến điều tra, phát hiện rằng mình có thể dùng máu để phá vỡ lối vào bí cảnh.
Không chút do dự, ta rạch lòng bàn tay, ngay lập tức cảm nhận được dao động của kết giới, rồi bước vào.
Bước tiếp theo chính là dựng lên cái chết giả khiến tất cả đều tin là thật.
Ta ngưng tụ một phân thân chứa một nửa tinh huyết của mình, mặc cho nó tiêu tán giữa trời đất.
Cảm nhận được tàn dư khí tức tan biến, ta biết trong tông môn, hồn đăng của ta đã vỡ nát, mọi liên kết cũng đã cắt đứt hoàn toàn.
Ta ngước mắt nhìn về phương hướng của Thiên Diễn Tông, chần chừ thật lâu mà không nỡ rời đi.
Cứ xem như là lần cuối cùng nhìn Yến Linh Tiêu đi.
Từ nay về sau, dù ngàn năm hay vạn năm, cũng không nên tương phùng nữa.
Thêm một lần mặt trời mọc rồi lặn, ta lau vết máu bên môi, tiếp tục đi sâu vào bí cảnh.
Những tháng ngày sau đó, cuộc sống của ta vô cùng yên ổn, cho đến gần ngày tiểu bảo ra đời, một biến cố khiến ta nghiến răng nghiến lợi đã xảy ra.
5
Ta nhìn chằm chằm vào vạt áo bị thấm ướt trước ngực, một mùi hương ngọt nhẹ thoáng qua cánh mũi.
Không nhịn được, ta đập vỡ chén trà trong tay.
Nhưng giờ không có y tu nào bên cạnh, ta chỉ có thể lục lọi trong nhẫn trữ vật, tìm ra vài xấp vải mềm chưa được cắt may, đỏ mặt vá thành mấy bộ tiểu y.
Có áo nhỏ che đậy, cuối cùng ta cũng không cần thay rửa nửa ngày một lần nữa.
Thế nhưng, một vấn đề mới lại xuất hiện.
Sau khi tiểu bảo—Mạc Duệ—ra đời, hài tử này có khẩu vị cực kỳ tốt. Nhưng chỗ nhỏ bé này của ta lại không đủ cho nó ăn, khiến nó thèm đến mức khóc ngằn ngặt.
Điều khiến ta đau đầu hơn chính là, trong bí cảnh này, không có bất cứ thứ gì có thể thay thế sữa mẹ để nuôi nó.
Ta không còn cách nào khác, đành phải ẩn giấu thân hình và khí tức, rời khỏi bí cảnh.
May mắn là, cách bí cảnh trăm dặm có một thôn làng, nuôi dưỡng hàng trăm con dê.
Ta thỏa thuận với dân làng, cứ ba ngày sẽ đến lấy một ít sữa dê.
Mọi việc diễn ra rất thuận lợi, cho đến lần giao dịch thứ ba, ta bị một đứa trẻ chặn lại, dẫn đến một căn nhà tranh cũ nát.
Bên trong là một nam nhân toàn thân bê bết máu, dung mạo có đến năm phần giống Yến Linh Tiêu.
Tim ta khẽ rung lên, lập tức dùng thần thức quét qua, phát hiện trong cơ thể hắn không hề có dấu vết tu luyện.
Ta đã nói rồi mà, Yến Linh Tiêu vừa vượt qua tâm ma, sao có thể trọng thương mà xuất hiện ở đây được?
Vừa thở phào một hơi, bên tai liền vang lên giọng trẻ con run rẩy:
“Tiên trưởng, người có thể cứu ca ca A Ngưu không? Khi bầy sói tấn công thôn, ca ấy đã xông lên đánh đuổi chúng nên mới bị thương.”
Nhìn đôi mắt trong veo giống hệt Mạc Duệ của đứa trẻ, cuối cùng ta không thể từ chối.
Điều kỳ lạ là, suốt ba ngày sau đó, A Ngưu uống linh dược mà chẳng có chút chuyển biến nào.
Ta chỉ có thể đưa hắn về bí cảnh, hòa dược liệu vào linh trì, để hắn ngâm mình trị thương.
Ngày hôm sau, A Ngưu tỉnh lại, lúc này đang mặc áo ngắn, xắn tay áo giặt đồ, bắp tay lộ ra cơ bắp rắn chắc.
Ta vừa định nói gì đó, lại thấy trong thau nước trước mặt hắn có một bộ tiểu y màu lam bảo thạch.
Trước mắt bỗng tối sầm—
“Dừng tay!”
A Ngưu lập tức ngoan ngoãn đứng sang một bên, trông có chút tội nghiệp.
Hắn có lòng tốt, ta đương nhiên không trách mắng, chỉ đành chuyển chủ đề:
“Ngươi vừa khỏi vết thương, không cần làm mấy việc này.”
A Ngưu lắc đầu:
“Tiên trưởng nhân từ cứu ta, ta không có gì báo đáp, chỉ có thể làm chút việc vặt.”
Nhưng ta không hề quan tâm hắn báo đáp ra sao, chỉ muốn lập tức đưa hắn rời khỏi nơi này.
Nghĩ vậy, ta lục trong nhẫn trữ vật một bình dược, đang định đưa cho hắn thì tiếng khóc truyền vào tai.
Mạc Duệ lại đói rồi.
Ta vội vã bước vào phòng, kéo lỏng cổ áo.

