14

Tỉnh dậy, đã là mười hai giờ trưa.

Trong phòng chỉ có mình tôi.

Áo quần sạch sẽ, sàn nhà không còn dấu vết nôn mửa, cũng không có chai bia.

Và cũng không có Trần Dục.

Tôi bắt đầu hoài nghi, có khi nào tối qua chỉ là một giấc mơ?

Tôi tự cổ vũ mình suốt nửa tiếng mới dám gọi điện hỏi cậu ấy.

“Tối qua cậu có đến không?”

“Ừ.”

“Đến rồi làm gì?”

“Uống rượu, nói chuyện.”

“Còn gì nữa không?”

“Không.”

“Chắc chứ?”

“Ừ, tôi có việc, cúp máy đây.”

Tôi nghe câu trả lời đó mà sững sờ hồi lâu.

Ý gì đây?

Chuyện gì cũng chưa từng xảy ra?

Nghĩa là, nụ hôn hôm qua chỉ là một giấc mơ?

Nhưng sao tôi lại mơ thấy mình hôn bạn thân?

Lẽ nào…

Tôi là một thằng biến thái sao?

Nghĩ đến đây, tôi lạnh hết cả sống lưng.

Không được, tôi phải uống thuốc trấn an lại.

Nếu không, có ngày tôi sẽ phát điên mà đè cậu ấy ra mất.

Mà khi đó, ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa.

Từ đó, dường như vị trí của tôi và Trần Dục bị hoán đổi.

Giờ là cậu ấy thường xuyên nhắn tin, gọi điện, còn tôi thì viện cớ bận rộn.

Cậu ấy đã đến tìm tôi một lần, nhưng vừa nhìn thấy cậu ấy, đầu tôi lập tức tràn ngập những hình ảnh trong giấc mơ.

Ánh mắt tôi không thể rời khỏi đôi môi cậu ấy.

Môi cậu ấy căng mọng, hồng hào.

Nhìn là đã thấy rất muốn hôn.

Khoan đã? Sao cậu ấy cao hơn tôi nửa cái đầu rồi?

Bờ vai rộng thật, chân cũng dài, yết hầu trông quyến rũ quá…

Mẹ nó, tôi đang nghĩ cái gì thế này?

Sắp điên mất rồi.

“Cậu có nghe tôi nói không đấy, Tiểu Mãn?”

“Tôi chợt nhớ ra mình chưa tắt bếp ga, tôi đi trước đây.”

Từ đó, tôi không còn dám gặp cậu ấy nữa.

Chắc tôi bị bệnh rồi.

Nhận ra sự lạnh nhạt của tôi, Trần Dục cũng không còn chủ động nữa.

Mãi đến sinh nhật tôi, khi định nhắn tin cho cậu ấy, tôi mới nhận ra đoạn chat của chúng tôi đã dừng lại từ một tháng trước.

[Trần Dục, sinh nhật tôi cậu có đến không?]

Nửa tiếng sau mới có tin nhắn trả lời.

[Bận.]

Được thôi.

Con người luôn gặp gỡ những người bạn mới theo từng giai đoạn, giống như việc các tế bào trong cơ thể được thay mới sau mỗi bảy năm.

Không thể tránh khỏi.

Nhưng tại sao Cao Thắng Dương lại có mặt trong tiệc sinh nhật của tôi?

Hắn đảo mắt nhìn quanh phòng, giọng điệu đầy vẻ hả hê.

“Sao thế? Anh em tốt của cậu không đến à?”

“Liên quan gì đến cậu?”

“Cãi nhau à? Tuyệt giao rồi sao? Vậy thì tôi có thể nhân cơ hội này chen vào rồi nhỉ?”

“Thần kinh có vấn đề thì đi chữa, đừng đến đây làm loạn.”

Hắn lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh sapphire, đưa cho tôi.

“Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Mãn.”

“Vô duyên vô cớ tỏ ra tốt bụng, không phải gian thì cũng là trộm, tôi không cần.”

Hắn cũng chẳng giận, tự mình mở hộp ra, bên trong là một sợi dây bạch kim.

Nói là dây chuyền thì hơi thô.

Nhìn giống… dây dắt chó hơn.

“Có thích không, Tiểu Mãn bảo bối?”

“Cao Thắng Dương, cậu đúng là có bệnh.”

“Thích cậu cũng là bệnh à?”

Cậu bất ngờ tiến sát lại, bóp cằm tôi rồi cúi xuống hôn.

Tôi lập tức tránh đi, phản xạ vung một cú đấm.

“Đừng có động vào tôi, ghê tởm thật.”

“Cậu thấy con trai thích con trai là ghê tởm à?”

“Không ghê tởm sao?”

“Vậy còn Trần Dục thì sao? Cậu ấy cũng thích cậu đấy.”

“Chuyện của tôi và Trần Dục, đến lượt cậu nói à?”

Tôi lao vào đánh Cao Thắng Dương, chính xác hơn là tôi đánh một mình, vì hắn không hề đánh trả.

Bị tôi đấm trúng mà hắn còn cười sảng khoái hơn.

Hắn càng như vậy, tôi càng tức điên.

Cuối cùng, mọi người trong phòng phải vào can ngăn, vội vàng đưa hắn đến bệnh viện.

Sau khi màn kịch kết thúc, tôi bước ra khỏi phòng.

Nhìn thấy một chiếc hộp quà màu đen đặt ngay trước cửa, tôi mở ra, bên trong là một bộ vest đặt may riêng.

Trên tấm thiệp chỉ có một dòng chữ:

[Tiểu Mãn, dạo này vẫn ổn chứ?]

Là nét chữ của Trần Dục.

Tôi gọi điện cho cậu ấy, nhưng bị cúp máy.

Nhưng khi về nhà bật đèn lên, tôi lại thấy Trần Dục đang ngồi trên sofa.

Gạt tàn trên bàn trà đầy những đầu thuốc lá.

“Cậu đã đến sao không vào tìm tôi?”

Tôi bước vội đến chỗ cậu ấy, suýt chút nữa vấp ngã.

Trần Dục đưa tay đỡ tôi: “Tôi có vào.”

Lòng bàn tay cậu ấy nóng đến mức khiến tôi hoảng loạn.

Trong đầu tôi bỗng vang lên câu nói của Cao Thắng Dương: “Trần Dục cũng thích cậu.”

Là thật hay giả?

Còn tôi thì sao?

Tại sao tim tôi lại loạn nhịp, tại sao không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy?

Tôi như bị than hồng làm bỏng, lập tức rụt tay về.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt cậu ấy chợt ảm đạm.

Cậu ấy thở dài một hơi, như thể đã nhẫn nhịn đến cực hạn.

“Cậu thấy tôi ghê tởm à?”

“Cậu đang nói linh tinh gì vậy, tôi chỉ là… Trần Dục, sao cậu lại khóa cửa?”

Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng lại bị cậu ấy đè xuống sofa, không thể cử động.

Cậu ấy rút thắt lưng, trói chặt tay tôi lại.

“Nếu thấy tôi ghê tởm, vậy tại sao cậu còn trêu chọc tôi? Tại sao còn nói thích tôi?”

“Trần Dục, đau lắm… Nghe tôi giải thích được không…?”

Cậu ấy lạnh lùng tháo máy trợ thính ra, giọng điệu đầy vẻ trả đũa:

“Tiểu Mãn, giọng nhỏ quá, tôi không nghe thấy.”

Sau đó, mặc cho tôi cầu xin thế nào, cậu ấy cũng không dừng lại.

Mãi đến khi chạm vào nước mắt của tôi, cậu ấy như bị đánh mạnh một cú vào đầu.

Như chợt tỉnh khỏi giấc mộng.

Yết hầu cậu ấy khẽ trượt lên xuống, ngửa đầu chửi thề một câu:

“Chết tiệt.”

Scroll Up