Khai giảng lớp 11, tôi và Trần Dục gặp nhau trong lớp chuyên Lý.
Cậu ấy vào được nhờ học lực, còn tôi là nhờ mối quan hệ.
Chúng tôi đều có một tương lai sáng lạn.
Tôi chủ động mở lời phá băng chiến tranh lạnh.
Rồi cậu ấy…
Tháo máy trợ thính xuống.
Tôi chịu rồi, người gì mà khó tính thế chứ!
Chiến tranh lạnh cả buổi sáng, cuối cùng cậu ấy cũng chịu mở miệng vào cuối tiết tiếng Anh.
“Từ này đọc thế nào?”
Không nghe tôi nói chuyện, giờ cũng không nghe được từ tiếng Anh nữa à?
Haha~
Tôi ghé qua nhìn, hóa ra tôi cũng không biết đọc.
Cả buổi sáng lo nghĩ về cậu ấy, làm sao mà tôi nghe giảng nổi chứ?
Nhưng không biết thì có sao, tôi có thể bịa mà.
“Love…” Tôi lẩm bẩm.
“Cậu nói đọc gì cơ?”
“Love, love, love.”
Trần Dục cười mỉa: “Được, vậy cả câu này đọc thế nào?”
“I love you.”
Lời vừa thoát ra, tôi lập tức hối hận.
Cậu ấy không phản ứng gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
Vốn định trêu cậu ấy một chút, giờ ngược lại tôi lại thấy chột dạ.
“Xin lỗi, tôi sai rồi.”
“Sai gì cơ?”
“Tôi không nên sống qua loa, nên có trách nhiệm với bản thân, cố gắng học hành, thi đỗ đại học.”
Cậu ấy thở phào, nét mặt nhẹ nhõm hơn.
“Nói tiếp đi.”
“Nhưng đầu óc tôi thực sự không phù hợp học mấy môn văn hóa, nên tôi muốn đi thi khối năng khiếu. Cậu thấy ngoại hình tôi thế nào?”
Khóe miệng cậu ấy hơi cong lên: “Bình thường.”
“Cậu nói dối!”
“…”
08
Xuân đi thu đến, đông qua hè tới.
So với cuộc sống cấp ba đầy căng thẳng của người khác, chúng tôi có vẻ thuận lợi hơn nhiều.
Sau khi phân ban, thế mạnh của Trần Dục càng rõ rệt hơn.
Ban đầu vì vấn đề thính giác mà môn tiếng Anh của cậu ấy hơi kém.
Nhưng giờ đã đeo máy trợ thính, lại thêm tôi phụ đạo, mấy lần kiểm tra đều đứng nhất khối.
Còn tôi, điểm thi năng khiếu đã đậu vào mấy trường rồi, chỉ có điểm văn hóa hơi thiếu chút.
Ban đầu chúng tôi dự định cùng nhau lên Bắc Kinh.
Cuối cùng tôi đi Thượng Hải, cậu ấy phát huy ổn định, đậu vào Bắc Đại.
Dù xa cách nhưng ngày nào chúng tôi cũng trò chuyện, mỗi tuần gọi video một lần.
Tết về quê, tôi ăn hai bữa cơm tất niên.
Buổi sáng ăn ở nhà cậu ấy, buổi chiều cậu ấy và ông ngoại đến nhà tôi ăn.
Ba mẹ biết thành tích của tôi có được là nhờ Trần Dục giúp đỡ, nên rất quý cậu ấy, lúc ra về còn lì xì tận năm ngàn.
Trong khi tôi chỉ được năm trăm.
“Tiểu Mãn, con lớn rồi, phải tự kiếm tiền đi nhé.”
Sinh viên như tôi thì kiếm được cái gì chứ?
“Tiền sinh hoạt cũng phải giảm một nửa.”
Mấy người muốn giết tôi à?
“Chúng ta dự định tài trợ cho Trần Dục.”
“Con cảm ơn ba mẹ, con sẽ tự đi làm thêm kiếm tiền.”
Đường đường là sinh viên đại học như tôi, lẽ nào không kiếm được tiền?
Vừa về trường, tôi bắt đầu chạy show, từ phim “Bá đạo Long Vương yêu tôi”, “Tổng tài nữ và chàng tiểu phu dịu dàng”, đến “Vương Ma tái sinh muốn làm nữ đế”.
Long Vương là tôi, tiểu phu cũng là tôi, còn Vương Ma… không phải tôi, tôi chỉ là bàn đạp cho bà ấy.
Kiếm tiền khó thật đấy, ăn cơm cũng khó nuốt.
Mà đáng ghét hơn là bị một tên ngốc bám dính.
Lúc tôi đang gọi video với Trần Dục, Cao Thắng Dương không biết từ đâu nhảy ra, giật lấy điện thoại của tôi.
“Đang video với ai vậy?”
Nhìn rõ người trên màn hình, hắn ta cười đầy khiêu khích.
“Tôi biết cậu, cậu là… bạn học cấp ba của Tiểu Mãn.”
Mặt Trần Dục đen rõ rệt.
Tôi vội giật lại điện thoại, đá hắn một cái.
“Nói bậy gì đấy? Trần Dục là anh em tốt nhất của tôi.”
“Ồ, anh em tốt à?” Hắn chào Trần Dục, cười khiêu khích, “Chào cậu, tôi là bạn trai của Tiểu Mãn.”
Nắm tay tôi siết chặt lại.
“Mày bị điên à, Cao Thắng Dương?”
“Ái chà, đùa chút thôi mà.” Hắn đột nhiên thu lại vẻ cợt nhả, khoác vai tôi, nhướng mày nhìn Trần Dục, “Nhưng mà Trần Dục, rất mong được gặp cậu đấy.”
Hắn đi rồi, Trần Dục cũng không nói gì.
Biểu hiện khi cậu ấy giận chính là im lặng, trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
Tôi cười gượng, chủ động giải thích: “Hắn là người lớp bên cạnh, lần trước tham gia bình chọn hot boy trường thua tôi nên cứ bám theo, chỉ là tên thần kinh thôi.”
“Lớp bên cạnh, giờ chuyển vào ký túc xá của cậu, ngủ giường đối diện cậu?”
“Tôi cũng không biết hắn dùng cách gì để chuyển vào nữa.”
Tôi cảm giác thái dương của Trần Dục đang giật giật.
“Không phải cậu lại giận đấy chứ?”
“Không, mai tôi sẽ đến.”
“Mai không phải ngày nghỉ, cậu đến làm gì?”
“Đến cùng cậu tìm nhà, dọn ra ngoài.”
09
Sáng hôm sau, Trần Dục xuất hiện ở ký túc xá của tôi.
Dưới cái nắng chói chang, hai chúng tôi xem phòng từ sáng đến mười giờ đêm.
Cuối cùng chọn được một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách.
Tôi định trả tiền thì bị cậu ấy ngăn lại.
“Từ giờ mỗi tháng tôi sẽ đến đây.”
“Hả? Cậu đến làm gì?”
“Giám sát cậu.”
Cuối cùng, Trần Dục trả tiền thuê nhà.
Đã sắp đến giờ đóng cổng ký túc, tôi đành ở lại qua đêm.
Tắm xong bước ra, thấy Trần Dục đang trải giường.
Lúc này tôi mới nhận ra trong phòng chỉ có một cái giường.
Lẽ nào hai thằng con trai chúng tôi phải chen chúc trên một cái giường?
“Một giường, ngủ thế nào đây?”
“Cậu không muốn ngủ cùng tôi à?”
“Không phải, chỉ là hai thằng đàn ông nằm chung giường có hơi kỳ cục.”
Nghĩ mà tôi nổi cả da gà.
Trần Dục thì rất điềm tĩnh, trải khăn tắm xuống đất, lấy thêm một cái gối.
“Tôi ngủ dưới đất.”
“Hả? Chỉ trải khăn tắm thôi, cứng lắm đấy.”
“Không sao, tôi chịu được.”
Tôi ngủ trên giường, cậu ấy ngủ dưới đất.
Lưng quay về phía tôi.
Trước đây cậu ấy luôn để tóc dài che máy trợ thính.
Giờ tóc đã ngắn, tai cũng lộ ra.
Cánh tay trông có vẻ cứng cáp hơn, không biết người có béo lên chút nào không.
Sàn nhà vừa cứng vừa lạnh, nằm cả đêm không mỏi lưng đau vai mới lạ.
Thôi kệ đi.
“Hay là cậu lên giường ngủ đi.”
“Được.”
Cậu ấy ôm gối leo lên giường nhanh như chớp.
Nhanh đến mức tôi phải sững sờ.
“À… cố gắng đừng có chạm vào nhau, tôi thấy kỳ lắm.”
“Được.”
Cậu ấy đồng ý rất nhanh.
Kết quả là sáng dậy, vừa mở mắt, tôi đã thấy cậu ấy ôm tôi từ phía sau, tay trái siết chặt eo tôi.
Mẹ nó!
Tôi vừa nhúc nhích, Trần Dục đã tỉnh.
“Đi đâu vậy?”
“Hôm nay tôi có buổi thử vai.”
“Tôi đi cùng cậu.”
10
Không thể tin được! Ai đó nói cho tôi biết, tại sao tôi lại đụng mặt Cao Thắng Dương ở đây nữa chứ?
Hắn ta lù lù xuất hiện cùng đôi mắt thâm quầng, nở một nụ cười đầy gian xảo.
“Cậu ngủ ngon chứ, Tiểu Mãn?”
“Liên quan gì đến cậu?”
“Wow, trong áo cậu có con rết kìa!”
Vừa dứt lời, hắn giật mạnh áo sơ mi tôi, săm soi khắp nơi rồi nở một nụ cười mãn nguyện.
“Haha, tôi nhìn nhầm.”
Hắn cởi áo thun của mình định đưa cho tôi mặc, nhưng Trần Dục nhanh tay giật lấy, ném thẳng vào thùng rác.

