“Thích loại nào thì ăn, không thích thì lát nữa bảo Tiểu Cảnh ăn giúp.”
Thật sự là… nhiệt tình đến mức khiến người khác hoảng sợ.
Tôi thầm nghĩ đây chắc chắn là sự bình yên trước cơn bão.
Ánh mắt tôi dõi theo Trần Cảnh đang sắp sửa ra ngoài, trông đầy vẻ tội nghiệp.
Hy vọng cậu ấy động lòng mà đừng bỏ tôi lại một mình.
Kết quả, cậu ấy như bị mù, cầm chìa khóa lên rồi thẳng thừng bước ra khỏi cửa.
Tôi đành cắn răng đối mặt với bố mẹ Trần.
Mẹ Trần đẩy đĩa lê đã gọt sẵn về phía tôi, cười tươi:
“Mùa thu ăn lê cho mát phổi.”
Đây là muốn tôi chia tay với Trần Cảnh sao?
Mẹ Trần: “Con là Thẩm Sầm đúng không?”
Tôi lặng lẽ gật đầu, không dám hé răng.
Lê cũng chẳng dám ăn, chỉ cố tỏ ra mình là người hướng nội rụt rè.
“Nghe Tiểu Cảnh nhà bác nhắc đến con nhiều lần rồi, lần này cuối cùng cũng dẫn con về.”
Ơ… nhắc đến nhiều lần?
Vì bạn gái, Trần Cảnh diễn sâu đến vậy cơ à?
“Tiểu Cảnh thích con thì bọn bác biết rồi. Nhưng con à, nói thật với bác, con có thích Tiểu Cảnh nhà bác không?”
Tới rồi, trọng tâm tới rồi.
Trần Cảnh, ông chủ thân mến, giờ đến lượt tôi làm việc rồi.
Bước một, tôi nghiêm túc gật đầu: “Dạ bác, con cũng thích Cảnh ca.”
Bước hai, thể hiện lòng trung thành: “Cả đời này, ngoài Cảnh ca ra, con sẽ không thích ai khác.”
Bầu không khí đã đạt đến “điểm G”, tôi ngẩng lên nhìn mẹ Trần, ánh mắt chan chứa tình cảm:
“Bác à, con thật lòng thích Cảnh ca, bác có đánh có mắng cứ trút hết lên con.”
—
5
Một ngàn tệ có thể mua được gì?
Chính là ý chí sắt đá và tinh thần bất khuất của tôi.
Không đúng, nếu bị đánh, tôi sẽ kiếm được một ngàn hai.
Giá trị bản thân tôi cao thế cơ mà.
Tôi căng cổ chờ đợi cơn giông bão kéo đến, nhưng giây tiếp theo, mẹ Trần nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói:
“Nhìn cái là biết con là một đứa trẻ ngoan.”
“Ban đầu bác nghĩ Tiểu Cảnh chỉ là yêu đơn phương, giờ biết hai đứa con đều có tình cảm, bác yên tâm rồi.”
“…?”
Khoan đã, câu này, sao tôi nghe không hiểu?
Tôi hoang mang nhìn sang ba Trần, mong nhận được một lời phủ nhận.
Kết quả ông ấy nói: “Nếu vậy, chuyện của hai đứa, bố cũng đồng ý.”
“…?”
Trần Cảnh, sao cậu còn chưa quay lại? Thế giới này điên rồi.
—
6
Khi Trần Cảnh về, tôi đã ăn hết cả một đĩa lê.
Đối mặt với sự nhiệt tình của mẹ Trần, tôi đã hoàn toàn mất hết khí phách.
Tôi nhìn cậu ấy cầu cứu, nhưng Trần Cảnh lại như không thấy.
Không, có lẽ cậu ấy thấy rồi.
Vì sau khi đặt chai giấm xuống, cậu ấy thản nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi.
Giọng cậu ấy trong trẻo, gọi: “Sầm Sầm.”
Rồi xiên một miếng lê đưa đến trước miệng tôi.
Ai hiểu nổi sự dịu dàng không đúng lúc này của cậu ấy từ đâu mà ra?
Lại nhìn biểu cảm đầy ẩn ý của mẹ Trần, tôi muốn phát điên.
Thấy tôi không há miệng, Trần Cảnh khẽ nhếch môi, xoa đầu tôi:
“Sao thế? Trong ký túc xá chẳng phải tôi vẫn hay đút cho cậu ăn à?”
Cậu thanh niên à, cậu có muốn nghe lại lời mình vừa nói không?
Tốt rồi, giờ biểu cảm của ba Trần cũng trở nên sâu xa.
Tôi cười gượng, há miệng đón lấy miếng lê “nóng bỏng tay” này.
Mẹ Trần hài lòng: “Được rồi, hai đứa cứ ngồi chơi, bác đi nấu cơm.”
Bố Trần cũng đứng dậy: “Bố lên thư phòng soạn bài.”
Để lại tôi và Trần Cảnh ngồi cứng đờ trên ghế sofa.
Tôi, nhỏ giọng, thì thầm, ghé sát Trần Cảnh:
“Tình hình này, mình không lường trước được nhỉ, giờ sao đây?”
Trần Cảnh cúi đầu xuống một chút, cũng thì thầm:
“Diễn tiếp là được.”
Tôi nghiến răng: “Không phải, ban đầu cậu bảo chỉ diễn một lần.”
Giờ đã được chấp nhận, không phải sẽ còn phải diễn nhiều lần để bố mẹ cậu quen sao?
“Không phải chứ, Cảnh ca, cậu phải giữ tình anh em đấy.”
“Tôi lớn từng này, còn chưa yêu ai, diễn nhiều quá người ta đồn tôi là gay thì sao?”
Trần Cảnh trầm ngâm một lúc, rồi giơ ngón tay dài đẹp đẽ của cậu ấy lên, làm dấu số hai.
“Nếu lần sau còn phải diễn, hai ngàn một lần.”
Tôi nhăn nhó: “Ca, vấn đề không phải ở tiền…”
“Ba ngàn.”
“Chốt đơn.”
7
Sau bữa cơm “đầm ấm vui vẻ” tại nhà Trần Cảnh, tôi kéo cậu ấy nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
“Mẹ cậu nói chuyện cao tay thật đấy, ở lại thêm vài phút nữa chắc bà ấy cũng moi được chuyện tôi mấy tuổi còn tè dầm.”
Ngồi lên xe, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Trần Cảnh sờ tay tôi, rồi lấy chiếc áo khoác từ ghế sau đưa qua:
“Mặc vào đi.”
Động tác của cậu ấy tự nhiên đến mức tôi mặc vào xong rồi mới nhận ra.
Khoan, cậu ta sờ tay tôi làm gì?
Vốn dĩ tinh thần tôi đã nhạy cảm, hành động này làm tôi càng mơ hồ hơn.
Bảo cậu ấy cố tình thân mật thì cũng không giống.
Tôi liếc nhìn Trần Cảnh, lúc này cậu ấy đang thoải mái xoay vô lăng, thậm chí còn tiện miệng hỏi tôi:
“Trước khi ra khỏi ký túc xá bảo mặc thêm áo, sao không nghe?”
Ừm… tôi đâu biết hôm nay lại hòa hợp như thế này.

