Bạn cùng phòng là hot boy trường vừa có bạn gái mới, lớn hơn cậu ấy mười tuổi.  

Cậu ấy sợ gia đình không chấp nhận, bèn quyết định dẫn tôi – một người đàn ông – về nhà trước, giả vờ là yêu đương đồ /ng tí /nh để giảm bớt tiêu chuẩn của bố mẹ.  

Kết quả khi vừa vào nhà:  

Mẹ cậu ấy: “Con thích nam thì cứ nam đi, miễn là con vui vẻ là được.”  

Bố cậu ấy: “Được, đã ở bên nhau thì sống với nhau cho tốt là được.”  

Tôi: “?”  

Cái này cũng chấp nhận được sao? Thế giới này đi /ên rồi à?  

 1  

Gần đây, Trần Cảnh có bạn gái mới.  

Mỗi tối khi cả phòng đang chơi game nhóm, cậu ấy lại bận nhắn tin với bạn gái để vun đắp tình cảm.  

Mấy đứa trong phòng thì vừa trách cậu ta trọng s /ắc khi /nh bạn, vừa ngầm hiểu.  

“Haizz, Trần Cảnh nhà mình đẹp trai thế này, các cô gái theo đuổi chắc xếp hàng từ trường đến tận quê mình ở Hắc Long Giang. Hẹn hò cũng là bình thường thôi mà.”  

Trần Cảnh lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng trước những câu trêu chọc kiểu đó.  

Nhưng mỗi khi bọn tôi nói chuyện, cậu ấy đều nhìn về phía tôi, như tối nay vậy.  

Ánh mắt của cậu ấy làm tôi hơi sợ, nghĩ chắc do mình chưa lên tiếng gì, đành gượng gạo mở miệng:  

“Cảnh ca, chuyện cậu có bạn gái, tôi hoàn toàn không phản đối.”  

“Không những không phản đối, mà tôi còn ủng hộ hết mình.”  

“Nhưng cậu đừng nhìn tôi chằm chằm thế được không?”  

Trần Cảnh: “Cuối tuần rảnh không? Đi với tôi một chuyến.”  

“Hả?”  

Ý là gì đây? Muốn tôi làm bóng đèn?  

“Tôi định dẫn bạn gái về ra mắt, nhưng mà cô ấy…”  

Vậy thì cứ dẫn về thôi, liên quan gì đến tôi?  

“Cô ấy hơn tôi mười tuổi, tôi sợ bố mẹ không đồng ý.”  

“Nên cậu đi với tôi, trước giảm thấp tiêu chuẩn của họ, rồi tôi mới dẫn bạn gái về. Như vậy sẽ dễ hơn nhiều.”  

A cái này…  

Lấy tôi làm bia đỡ đ /ạn?  

“Được thôi, nhưng giả làm đồ /ng tí /nh thì phải tính thêm phí.”  

 2  

Trần Cảnh đưa trước tôi năm trăm tệ, hứa sau hôm nay sẽ thanh toán thêm năm trăm nữa.  

Tôi bấm đốt ngón tay tính toán kỹ càng:  

“Nói trước nhé, nếu bố mẹ cậu đu /ổi thẳng chúng ta ra khỏi nhà, số tiền này tôi cũng không trả lại đâu.”  

“Với cả, nếu bị đ /ánh thì phải thêm hai trăm nữa.”  

Trần Cảnh đồng ý rất sảng khoái: “Chốt đơn.”  

Không biết bố mẹ Trần gia là người thế nào.  

Tôi vắt óc nghĩ đủ loại cách ứng phó, trong khi tên Trần Cảnh đó thì thảnh thơi bật nhạc.  

Cậu ấy lái xe rất điềm tĩnh, thời tiết đẹp, xa xa là những đám mây trôi lơ lửng.  

Ngón tay của Trần Cảnh thon dài, mỗi khi cậu ấy nắm vô lăng, gân xanh hiện lên nhẹ nhàng, nhìn cũng khá cuốn hút.  

Trần Cảnh nhận ra tôi đang nhìn, ngón tay cậu ấy khẽ co lại.  

“Lát nữa cậu chỉ cần gật đầu, còn lại để tôi nói.”  

Tôi thở phào nhẹ nhõm.  

Không cần mở miệng, tỷ lệ bị ăn đò /n cũng giảm đi rất nhiều.  

 3  

Trần Cảnh là người bản địa, nhà chỉ cách trường bốn mươi phút đi xe.  

Cậu ấy dừng xe, xuống mở cửa cho tôi.  

Thậm chí lúc tôi xuống xe, cậu ấy còn chu đáo che đầu tôi để không đụng phải khung xe.  

Điều này làm tôi hơi ngại.  

Trần Cảnh giúp tôi chỉnh lại cổ áo, căn dặn: “Đóng kịch thì phải làm tới cùng.”  

Tôi lập tức hiểu ý, tự nhiên khoác lấy cánh tay cậu ấy.  

Đúng điệu rồi, người yêu nhỏ thì phải thân mật chứ.  

Trần Cảnh khựng lại một chút, rồi cầm lấy bàn tay tôi đang khoác trên tay cậu, nắm chặt.  

“Không được đâu anh trai, thế này không thể hiện được sự ngại ngùng của tôi.”  

Tôi rút tay ra, lại khoác lên cánh tay cậu ấy.  

Sau đó dụi đầu vào ngực cậu ấy.  

“Như thế này đi, lát nữa có gì không tiện nói, tôi sẽ trốn vào ngực cậu.”  

Tiện thể tôi còn ôm cậu ấy một cái, rồi đầu cọ nhẹ vào ngực cậu ấy:  

“Cứ thế này, bố mẹ cậu chắc chắn ngại hỏi chi tiết, rồi chúng ta sẽ hoàn hảo dựng lên hình tượng cặp đôi nam – nam.  

Chỉ là chiều cao hơi bất tiện, Trần Cảnh chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu, tôi muốn dụi vào ngực cậu ấy phải hơi cúi xuống.  

Trông hơi kỳ quặc.  

“Ca, lát nữa chân cậu đứng dạng ra một chút, để tôi cúi dễ hơn.”  

Trần Cảnh vẫn im lặng, tôi ngẩng đầu lên nhìn cậu ấy.  

Rồi theo ánh mắt cậu ấy nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên trong thang máy bên trái.  

Tôi lại ngẩng đầu nhìn Trần Cảnh, và nghe thấy cậu ấy gọi hai người kia:  

“Bố, mẹ.” 

 4

Cuối cùng, Trần Cảnh vẫn nắm tay tôi bước vào nhà.  

Tôi nửa núp sau lưng cậu ấy, giả bộ rụt rè như một chú chim cút.  

Cho đến khi mẹ cậu ấy kéo tôi qua, ân cần bảo:  

“Đừng khách sáo, con cứ coi đây như nhà của mình nhé.”  

Sau đó, mẹ Trần ép tôi ngồi xuống ghế sofa, rồi mang ra đủ loại trái cây.  

Bà đuổi Trần Cảnh ra ngoài, bảo cậu ấy xuống dưới mua một chai giấm.  

Sau khi quay lại, bà dịu dàng cười với tôi:  

Scroll Up