Không phải người Thát Đát đã từng giao chiến với ta trên sa trường, mà là đám tử sĩ do các cung bí mật nuôi dưỡng.
Tử sĩ, chỉ có lệnh chết. Hoặc giết được mục tiêu, hoặc thất bại thì tự sát.
Ta dần chống đỡ không nổi, nghĩ bụng kinh thành không về được, chi bằng xuống dưới bái kiến đại ca trước cũng tốt.
May mắn thay, Cao Nhạc dẫn binh tiếp viện, rồi ngầm bảo hộ ta suốt dọc đường về kinh.
Kinh thành, phủ hầu.
Vật đổi sao dời, cảnh còn người mất.
Đại ca và cháu trai ta bị ám sát ngay giữa phố. Kinh Triệu Doãn tra ra thích khách chỉ là một tên ăn mày điên khùng.
Phụ thân ta nghe tin, một ngụm trà nuốt vào lại trào ra khóe miệng, từ đó hôn mê không tỉnh.
Toàn thân ta vấy máu từ Tây Bắc lao về, lão quản gia nắm chặt tay ta, ban đầu hớn hở, rồi bật khóc nức nở.
“Tiểu thiếu gia, lão gia vốn định bảo vệ cậu cả đời.”
Ta nhếch môi cười nhạt:
“Yên tâm, ta sẽ gánh vác phủ hầu.”
Năm ta hai mươi, Ninh quý nhân phong phi, dã tâm cũng theo đó mà bành trướng.
Nàng ta cử Cao Nhạc đến hỏi ta, có muốn làm tướng quân trong màn trướng của Ngũ hoàng tử không.
“Có gì mà không được?”
Ta và Cao Nhạc nâng chén cạn ly, nhưng không ai dám nói “không say không về” nữa.
Uống đến sáng vẫn còn nhớ rõ, lời không nên nói thì nhất định không được nói.
Năm ta hai mươi mốt, thái tử bị phế, treo cổ tự sát trong Đông Cung.
Ta rời hoàng cung, từng bước từng bước quay về phủ hầu.
Nghĩ lại những người huynh đệ thuở bé cùng chơi đùa, từng nói muốn kết bái làm sơn đại vương, giờ đây còn lại được bao nhiêu?
Ta lau người cho phụ thân, lão gia vẫn hôn mê không chút hay biết.
Ta dâng một nén hương trước bài vị đại ca và cháu trai.
“Hai người dốc lòng mưu tính cho thái tử, lại bị nghi kỵ, nay quả nhiên chính phủ hầu ta đã lật đổ Đông Cung của hắn.”
“Đại ca, huynh nói xem có buồn cười không?”
Năm ta hai mươi ba, Ngũ hoàng tử nhập chủ Đông Cung.
Cao Nhạc nốc một ngụm rượu:
“Theo ta nói thì nên lấy lá dâu rửa mình trước, trừ bớt âm khí của người ngồi điện trước.”
Ta cúi đầu lau kiếm:
“Âm khí trên chiếc ghế kia cũng không ít, chẳng biết Cao tướng quân có chê không?”
Hai đứa nhìn nhau cười, lại tu một ngụm rượu.
Hôm sau, ta thẳng tiến Tây Bắc biên cương.
Năm ta hai mươi lăm, hoàng đế băng hà.
Ta và Cao Nhạc mỗi người suất lĩnh binh mã, giữa lúc quần hùng rình rập, phò trợ tiểu thái tử mười lăm tuổi lên ngôi.
Năm ấy, phụ thân ta qua đời, ta kế thừa tước vị.
Trước khi nhắm mắt, lão gia bỗng dưng tỉnh lại, ánh mắt sáng tỏ, lại bày ra dáng vẻ nghiêm khắc răn dạy ta ngày xưa, nhưng giọng nói đã yếu ớt.
“Viễn Tiêu, làm người không được quá mức, quá thì tổn hại.”
“Viễn Tiêu, làm việc không được hấp tấp, phải biết tiến thoái đúng lúc.”
Lần này ta quỳ xuống nghe vô cùng cẩn thận, không ngừng gật đầu.
Nhưng phụ thân chưa nói được mấy câu, đã nhắm mắt xuôi tay.
Từ đó, ta không cha không mẹ không huynh trưởng, không còn vướng bận điều gì.
Năm ta hai mươi sáu, ta dâng tấu chương, xin lệnh trấn thủ biên cương.
Phụ thân đã dặn ta, phải biết tiến thoái đúng lúc.
Nhưng cuối cùng không đi được.
Tại sao không đi được?
Tại sao không đi được?
Ta không nhớ nổi nữa, đầu ta đau như bị kim châm.
17
“Cố khanh, Cố khanh! Khanh tỉnh rồi.”
Trước mắt ta là gương mặt trắng như sứ, chỉ có quầng thâm dưới mắt là u tối.
“Thiệu nhi, ngươi chết rồi hay ta còn sống?”
Ta nghe thấy bên cạnh có người đồng loạt quỳ sụp xuống.
Ồ, hóa ra không phải là một giấc mộng lớn. Cảnh Thiệu bây giờ là hoàng đế, ta phải chú ý lời lẽ, không thì lại phạm đại bất kính.
Cảnh Thiệu cúi người ôm chặt lấy ta, không ngừng gọi: “Cố khanh, Cố khanh…”
Đầu óc ta vẫn còn choáng váng, nhưng cảnh tượng này sao quen thuộc đến thế.
À, mỗi lần ta làm tiểu hoàng đế đau, hắn cũng ôm ta như vậy, vô thức gọi tên ta.
Ừm… Nhưng chưa từng ôm chặt đến mức này.
Là do ta không còn sức sao?
18
“Vi thần đã ngủ bao lâu?”
“Ba ngày.”
Cảnh Thiệu lại bổ sung một câu: “Lý Đức Toàn đã chết trong Thận Hình Ti rồi.”
Ừm, ba ngày, cũng đủ để ói hết những gì có thể ói ra.
Vào Đại Lý Tự ta mới hiểu, ở những nơi này, cái chết đôi khi là một phần thưởng.
“Đa tạ hoàng thượng đã vì vi thần làm chủ công đạo.” Ta mỉm cười với Cảnh Thiệu.
Sắc mặt hắn hơi đổi, quay đầu tránh ánh mắt ta.
Thật bướng bỉnh.
Canh ta cũng đã uống.
Viên thuốc đường cũng đã nuốt.
Những gì hắn muốn cũng đã moi được từ miệng tên thái giám kia.
Sao vẫn cứ ủ rũ như vậy?
Ta khẽ thở dài.
Nửa đời ta tính toán, có bao nhiêu vì phủ hầu gia, có bao nhiêu là để khiến đứa trẻ suốt ngày căng mặt này có thể mỉm cười? Ta không rõ.
Nhưng cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng dài, hóa thành hư không.
“Vi thần hiện giờ tinh thần suy nhược, không thể hầu hạ hoàng thượng.” Ta lười biếng nói.
“Không sao, trẫm hầu hạ Cố khanh.”
Bọn cung nhân vừa mới đứng lên lại đồng loạt quỳ xuống.
Hửm? Hầu hạ ta? Hầu hạ thế nào?
Tiểu hoàng đế của ta, trước mặt thì đoan chính nghiêm nghị, sau lưng lại hay thẹn thùng đâu rồi?

