20

Tình huống này quá quen thuộc đến mức tôi chẳng buồn cười nổi nữa, chỉ quay sang nhìn Lăng Hoa.

Lăng Hoa bắt gặp ánh mắt tôi, lập tức chột dạ cúi đầu.

Tên ngốc này, Cố Hạo Sâm sao có thể chọn cậu ta được? Tôi đáng giá cả trăm tỷ cơ mà.

Quả nhiên, Cố Hạo Sâm lưỡng lự nhìn về phía Lăng Hoa.

Anh mở miệng: “Lăng Hoa, hay là em…”

Sợ anh ta nói ra mấy lời ngu ngốc, tôi bật dậy, lao tới đẩy ngã tên tài xế đứng phía sau Cố Hạo Sâm.

Tôi hét lên: “Bọn chúng chỉ có hai người! Mau…”

Cố Hạo Sâm phản ứng rất nhanh, lập tức giằng lấy con dao trong tay tên tài xế.

Hai người quấn lấy nhau, con dao rơi xuống đất.

Tôi vội nhặt dao lên, cắt dây trói cho mình. Cùng lúc đó, Cố Hạo Sâm đã đè tên tài xế xuống, giáng cho hắn một cú đấm mạnh vào mặt.

Không xa, tên vệ sĩ giương súng nhắm vào Cố Hạo Sâm.

Tôi hét lớn: “Cẩn thận!” rồi lao đến đẩy anh ra.

Tiếng súng vang lên, viên đạn cắm sâu vào cánh tay tôi, máu tươi phun ra.

Lăng Hoa hét thất thanh: “Đừng mà!”

Cố Hạo Sâm trông thấy tôi bị thương, sững sờ đỡ lấy tôi.

Lăng Hoa hét lên: “Các người làm gì thế! Đây chỉ là diễn kịch thôi! Sao lại nổ súng thật?”

Tên vệ sĩ và tài xế liếc nhau, cười lạnh: “Xin lỗi nhé, Lăng thiếu gia. Hai trăm triệu so với hai trăm nghìn, chênh lệch lớn quá.”

Cố Hạo Sâm cuối cùng cũng hiểu ra, khuôn mặt anh tái mét, giận dữ trừng mắt nhìn Lăng Hoa.

Lăng Hoa không dám nói gì nữa, chỉ cúi đầu khóc nức nở.

21

Viên đạn xuyên qua cánh tay tôi. Không phải vết thương chí mạng, nhưng máu vẫn không ngừng chảy khiến cơ thể tôi lạnh dần, ý thức cũng ngày càng mơ hồ.

Có lẽ Cố Hạo Sâm vì được tôi che chắn mà cảm động, bằng chứng là anh xé áo của mình để băng bó vết thương cho tôi, còn để tôi nằm trên đùi anh.

Tôi trêu anh: “Nếu tôi chết, anh có nhớ tôi như cách anh nhớ Đường Đường không?”

Hiếm khi trên mặt anh lộ ra vẻ bối rối.

Sau đó, tôi ngất đi. Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trong phòng bệnh của bệnh viện.

Vụ bắt cóc bất ngờ cũng đã kết thúc một cách đầy lộn xộn, nhưng tôi không hề ngạc nhiên. Chắc hẳn tài xế và vệ sĩ đều đã biến mất khỏi thế gian này mà không một tiếng động.

Lăng Hoa đứng bên giường, mắt đỏ hoe, căm giận nói: “Làm gì mà chắn đạn chứ, anh thanh cao như vậy, tôi không chơi với các người nữa!”

Nói xong cúi đầu, hai giọt nước mắt rơi xuống, “Cũng may là anh không sao.”

Cậu ta quay đầu rời khỏi phòng mà không ngoái lại. Không lâu sau, Cố Hạo Sâm cùng y tá bước vào.

Anh ấy xin lỗi tôi, nói rằng chuyện này có thể ảnh hưởng đến danh tiếng của Lăng Hoa, nên sẽ không giao cho cục an ninh, cũng không công khai xử lý. Anh ấy mong tôi không truy cứu Lăng Hoa.

Anh kiên nhẫn quan sát phản ứng của tôi, dù sao tôi cũng là người duy nhất bị thương trong vụ lùm xùm này.

Tôi không quan tâm.

Khẽ mỉm cười, tôi nhẹ giọng nói: “Anh không sao là tốt rồi.”

Sắc mặt Cố Hạo Sâm thay đổi ngay lập tức. Do dự, hoảng hốt, biết ơn, lo lắng – những cảm xúc lần lượt hiện lên trên gương mặt anh.

Anh liên tục thất thế trước tôi, nhưng lúc này dường như đã ngộ ra điều gì đó, cảm giác như mọi thứ lại nằm trong tầm kiểm soát, anh lại chiếm thế thượng phong.

“Cậu đối với tôi…”

Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

Anh tự mình rút ra đáp án từ sự im lặng của tôi, vô thức nhướn mày, khóe môi lại hiện lên nét kiêu ngạo quen thuộc.

Anh cúi xuống nắm lấy tay tôi: “Lấy được tài sản thừa kế rồi thì… không ly hôn cũng được.”

22

Nửa tháng sau đó, tôi về nhà tĩnh dưỡng, Cố Hạo Sâm cũng không gây thêm rắc rối gì.

Bà cụ rất hài lòng với cách tôi và Cố Hạo Sâm đang chung sống. Bà nói, nhìn tôi là biết có phúc, dù anh có chơi bời thế nào thì trong lòng vẫn có tôi.

Bà bắt đầu nới lỏng hầu bao, công ty của Cố Hạo Sâm nhận được mấy tỷ vốn lưu động, dần dần hồi phục sinh khí.

Không bàn đến đời tư, khi làm việc, Cố Hạo Sâm trông khá thu hút. Nhiều lần tôi tỉnh dậy giữa đêm đi uống nước, thấy anh ngồi trên sofa hoặc trong thư phòng, cau mày chăm chú xử lý tài liệu, trông hệt như một tổng tài trong phim truyền hình.

Mỗi khi nhận ra tôi đang nhìn, anh sẽ ngẩng đầu lên, nở nụ cười với tôi.

Nói mới nhớ, anh đã chuyển khoản cho tôi bốn mươi triệu, còn tiện tay tặng thêm một chiếc đồng hồ làm quà.

Chuyện này khiến tôi khá bất ngờ.

Thỉnh thoảng anh hỏi về tình trạng vết thương của tôi, cũng có lúc giúp tôi xoa bóp cơ bắp cứng lại do chấn thương, trong cử chỉ mang theo sự chiếm hữu và thân mật.

Anh lại bắt đầu khéo léo kiểm soát cục diện rồi.

23

Sự thay đổi diễn ra nhanh chóng, hơn nữa lại rất tự nhiên.

Cố Hạo Sâm bước vào kỳ mẫn cảm.

Vì bị thương, tôi đã nằm một mình trong phòng ngủ chính suốt nửa tháng, còn anh thì ngủ ở phòng bên cạnh. Đêm đó, tôi bị mùi thông tin tố nồng nặc đánh thức, vừa mở mắt ra liền bắt gặp ánh mắt của Cố Hạo Sâm.

Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn lạnh lẽo.

Anh hống hai tay bên gối tôi, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ hồ, hơi thở nóng rực, thông tin tố đầy tính xâm lược không ngừng xâm nhập vào da tôi.

Tôi giơ tay đẩy anh ra, nhưng anh lập tức giữ chặt tay tôi, cơ bắp căng cứng, sức mạnh lớn hơn bình thường gấp nhiều lần.

Anh cúi xuống, mồ hôi từ chóp mũi nhỏ xuống xương quai xanh của tôi.

Scroll Up