“Không vẽ em lúc biến thành người, là vì làm người mẫu phải ngồi trên ghế rất rất lâu, không được động, cũng không được đổi tư thế, còn không thể chơi cùng bạn bè của em, em muốn như vậy sao?”
Tôi nghĩ một lát.
Thôi vậy.
Tôi không chịu nổi thật.
“Còn chuyện vì sao sau khi em biến thành người, anh không vùi mặt vào bụng em nữa, là vì làm như vậy trông anh rất giống một kẻ biến thái!”
Tôi nghi hoặc liếc Ôn Hàn một cái.
Chẳng lẽ anh ấy nghĩ lúc tôi là gấu trúc đỏ nhỏ, vùi mặt vào bụng tôi thì không giống biến thái sao?
“Vậy nên… anh không ghét dáng vẻ em biến thành người sao?”
Ôn Hàn thở dài một hơi.
“Dĩ nhiên là không ghét rồi, em biến thành người cũng rất đáng yêu, sao anh lại không thích được chứ.”
20
Tôi luôn cảm thấy cái “thích” mà Ôn Hàn nói, không giống với cái “thích” mà tôi nói.
Nhưng đã vậy rồi.
Tôi cũng không cần tiếp tục rối rắm nữa.
Buổi tối mùa hè, Ôn Hàn bưng một quả dưa hấu cho tôi ăn.
Anh ấy ngồi bên cạnh ngắm sao.
“Ôn Hàn.”
“Hửm?”
“Sao anh lại chuyển về đây vậy? Ông thần núi nói không phải mọi người đều đã chuyển về thành phố sống rồi sao?”
Thật ra tôi luôn tò mò vì sao Ôn Hàn đột nhiên chuyển về.
Hơn nữa chỉ có mình anh ấy chuyển về.
Nhưng tôi vẫn chưa từng hỏi.
Bởi vì mỗi lần nhắc đến loại đề tài này, biểu cảm của Ôn Hàn đều không dễ nhìn.
“…Không có gì, chỉ là đột nhiên muốn quay về thôi. Hơn nữa nếu anh không về, em tìm được anh sao?”
“Anh coi thường em rồi, anh không về thì em cũng sẽ lên thành phố tìm anh!”
“Được, lần sau em lên thành phố tìm anh, được không?”
“Được chứ.”
Ôn Hàn không nói cho tôi biết nguyên nhân anh ấy trở về.
Nhưng người khác lại trực tiếp phơi bày trước mặt tôi mặt đáng xấu hổ nhất của anh ấy.
Khi một vị khách không mời mà đến gõ cửa, tôi vừa mới thức dậy.
Vốn định đi tìm Ôn Hàn hỏi xem trưa nay ăn gì.
Lại vô tình nghe thấy anh ấy cãi nhau với một người trong sân.
Người đàn ông xa lạ kia kích động nói với Ôn Hàn:
“Cậu chỉ cần đổi tên, đổi phong cách thiết kế, quay lại thị trường, sẽ không có ai biết chuyện cậu sao chép này đâu!”
“Tôi không có!”
“Ôn Hàn, cậu đừng cố chấp như vậy! Bằng chứng rõ ràng như thế, ai mà chẳng có lúc phạm sai lầm, thừa nhận lỗi của mình không phải là xong rồi sao? Nhất định phải chôn vùi tiền đồ của mình vì chuyện này à?”
“Được, cậu nói cậu không sao chép, vậy cậu lấy bằng chứng ra đi?!”
21
Ôn Hàn hơi cúi đầu.
Sáng sớm đầu hạ vẫn còn hơi lạnh.
Tôi thấy anh ấy dường như đang run nhẹ.
“Anh đi đi.”
“Hả?”
“Tôi nói nếu hôm nay anh chỉ đến để nói chuyện này, vậy thì mời anh rời đi. Tôi không sao chép, cũng không làm sai, càng không đổi tên mình.”
Người đàn ông xa lạ tức giận chỉ vào Ôn Hàn.
“Cậu đúng là… Ôn Hàn, không ngờ cậu là loại người này, coi như trước đây tôi nhìn lầm cậu rồi, sau này tôi sẽ không tới nữa.”
Khi người đàn ông kia rời đi, ông ta nhìn thấy tôi.
Ông ta hừ lạnh một tiếng.
“Bảo sao không muốn quay về, hóa ra là có người khác rồi.”
Sau khi nói câu đó, tôi thấy thân thể Ôn Hàn bỗng run lên.
Nhưng anh ấy vẫn không quay lại nhìn tôi.
Cho đến khi người đàn ông kia biến mất.
“Ôn Hàn, vậy có phải vì chuyện này mà anh quay về không?”
Ôn Hàn vẫn quay lưng về phía tôi.
“Em cũng nghĩ anh là loại người như ông ta nói sao? Có phải rất thất vọng về anh không?”
Thật ra tôi không hiểu lắm ý nghĩa cuộc đối thoại vừa rồi.
Chỉ biết rằng, nếu Ôn Hàn thật sự là người rất xấu.
Thì chắc chắn anh ấy sẽ không bị bệnh.
Tôi lén đi đến phía sau anh ấy, trực tiếp ôm anh ấy từ phía sau.
“Không mà, tuy em không hiểu các anh đang nói gì, nhưng em biết anh không phải người như vậy, cũng biết anh không thể làm chuyện xấu được. Có phải anh bị người khác bắt nạt rồi không?”
Ôn Hàn sững người rất lâu, mới chậm rãi quay lại.
Rồi trực tiếp ôm chặt lấy tôi.
Đây là lần đầu tiên, khi biến thành người, chúng tôi có tiếp xúc thân mật như vậy.
Ôn Hàn nói với tôi, anh ấy là nhà thiết kế, nhưng nửa năm trước, anh ấy bị người ta chỉ ra là sao chép, hơn nữa đối phương còn đưa ra rất nhiều bằng chứng.
Anh ấy không thể giải thích.
Chỉ có thể bị định tội là sao chép.
22
Ôn Hàn biết rằng người bán đứng mình chính là người bên cạnh, nhưng anh ấy không biết, cũng không hiểu rốt cuộc là ai.
Sự nghi ngờ đó khiến anh ấy vô cùng đau khổ.
Không thể nghĩ ra bất kỳ cảm hứng thiết kế nào nữa.
Còn mắc chứng rối loạn lo âu.
Để chữa trị cho bản thân, Ôn Hàn chủ động đề nghị chuyển về quê.
Và cũng có mở đầu câu chuyện của chúng tôi.
Vốn dĩ trong khoảng thời gian này, việc điều trị đã có hiệu quả.
Cảm hứng thiết kế của Ôn Hàn cũng đang dần hồi phục.
Nhưng khi người quen xuất hiện trước mặt anh ấy, chỉ trích chuyện anh ấy sao chép, còn muốn anh ấy coi như chưa có chuyện gì xảy ra mà quay lại giới đó.
Anh ấy vô cùng đau khổ.
Nghe xong lời Ôn Hàn nói.
Trong tôi chỉ còn lại sự xót xa.
“Họ đều bắt nạt anh.”
“Không sao, không gặp họ là được rồi.”
Tôi đột ngột ngẩng đầu khỏi vòng tay Ôn Hàn.

