“Nhưng con hai chân chỉ có thể chấp nhận ở bên con hai chân thôi. Dù cậu có thể biến thành người, nhưng bản chất cậu vẫn chỉ là một con gấu trúc đỏ đáng yêu. Con hai chân chỉ coi cậu là thú cưng mà thôi.”
Ngài Sóc đã sống rất lâu rồi.
Nghe nói trước đây ông ấy cũng từng có thể biến thành người.
Nhưng sau khi đến thế giới loài người một thời gian, cuối cùng vẫn lựa chọn quay về núi.
Từ đó chỉ làm một con sóc.
Ông Thần Núi nói, ông ấy là bị con người làm tổn thương, nên mới không muốn làm người nữa.
17
Nghĩ tới đây, tôi bắt đầu hối hận vì những lời mình vừa nói với ngài Sóc.
Anh ấy cũng chỉ có ý tốt thôi.
Tôi nhét lại đống hạt trong tay vào tay anh ấy.
“Không đâu, Ôn Hàn không phải người như vậy, hơn nữa rất nhiều lúc tôi vẫn ở bên anh ấy trong hình dạng con người mà.”
“Gấu trúc đỏ con đáng thương à, vậy cậu có để ý không—khi cậu biến thành người và khi cậu biến thành gấu trúc đỏ nhỏ, thái độ của cậu ta đối với cậu có gì khác nhau không?”
Nghe câu này xong, tôi lập tức như hiểu ra điều gì đó.
Khi tôi biến thành gấu trúc đỏ nhỏ, Ôn Hàn quả thực rất nhiệt tình với tôi.
Nhưng đến khi tôi biến thành người, anh ấy lại không như vậy nữa.
Giống như biến thành một người khác vậy.
Thì ra là vì thế.
Tôi ỉu xìu cúi đầu xuống.
Ngài Sóc xoa xoa đầu tôi.
“Núi này lúc nào cũng chào đón cậu.”
Vừa quay người lại, tôi đã nghe thấy tiếng máy ảnh.
Còn Ôn Hàn thì mỉm cười với tôi.
Tôi dùng cả tay lẫn chân chạy về phía anh ấy.
Hai chân sau chống mạnh xuống đất, đứng thẳng lên.
“Ôn Hàn, anh đang làm gì vậy?”
Ôn Hàn ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, cho tôi xem thứ trong máy ảnh.
“Chụp ảnh cho em đó. Em xem này, hai đứa đứng cùng nhau trông đáng yêu biết bao.”
Tôi biết mình rất đáng yêu.
Nhưng tôi không muốn nghe Ôn Hàn chỉ khen tôi đáng yêu khi tôi là gấu trúc đỏ nhỏ.
Tôi không hùa theo anh ấy một cách hào hứng, mà tâm trạng chùng xuống, quay về phòng.
Đến khi ra ngoài lần nữa, tôi đã ở hình dạng con người.
Tôi cố ý đi đến trước mặt Ôn Hàn.
Ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào anh ấy, muốn nghe từ miệng anh ấy lời khen.
Nhưng anh ấy chỉ có chút lúng túng tránh ánh nhìn của tôi.
Sau đó ho nhẹ một tiếng.
“Sao tự dưng lại biến về rồi?” Được lắm! Quả nhiên anh ấy không thích tôi biến thành người!
18
Ôn Hàn học vẽ.
Đó là chuyện sau này tôi mới biết.
Bởi vì lúc mới chuyển về, anh ấy hầu như không đụng tới mấy thứ đó.
Không biết từ lúc nào, anh ấy bỗng nhiên bắt đầu vẽ tranh.
Chỉ vẽ tôi.
Chính xác hơn là, chỉ vẽ tôi trong hình dạng gấu trúc đỏ nhỏ.
Khi tôi chơi đùa cùng bạn bè trong sân, anh ấy liền dựng giá vẽ trong sân để vẽ.
Lâu dần, trong phòng vẽ của anh ấy có rất nhiều tranh vẽ tôi.
Đều rất đẹp.
Nhưng tôi vẫn không vui.
Trong đó có đủ loại tôi, chỉ là không có tôi khi biến thành người.
Vậy nên giống như lời ngài Sóc nói, anh ấy chỉ coi tôi là thú cưng thôi sao?
Nhưng tôi vẫn luôn coi anh ấy là… vợ mà!
Biết thế này, tôi đã không nên biến thành người cho anh ấy xem rồi.
Như vậy anh ấy sẽ không phân biệt đối xử nữa!
Nhưng điều khiến tôi rối rắm là…
Sau khi tôi biến thành gấu trúc đỏ nhỏ, Ôn Hàn vui vẻ lên thấy rõ.
Anh ấy cũng không uống thuốc nữa.
Có thể khiến anh ấy khá hơn, đó là chuyện khiến tôi rất vui.
Nhưng tôi không muốn anh ấy chỉ đối xử với tôi như một con vật nhỏ.
Con người thật sự phức tạp.
Chỉ riêng “thích” thôi mà cũng chia ra được mấy kiểu khác nhau.
Vì chuyện này, gần đây tôi rất ít ra ngoài chơi.
Cho dù có ra ngoài.
Chỉ cần phát hiện Ôn Hàn đang chụp tôi, tôi liền trốn đi, không cho anh ấy bất kỳ cơ hội chụp lén nào.
Nhiều lần như vậy…
Ôn Hàn cũng phát hiện ra sự bất thường của tôi.
Anh ấy là người rất thẳng thắn.
“Dạo này em có phải đang né anh không? Có phải anh làm sai điều gì rồi không?”
Ôn Hàn đứng trước mặt tôi.
Cúi đầu nhìn tôi.
Nhưng tôi không muốn nhìn anh ấy.
Cảm giác mình đang giận dỗi như thế này, giống hệt một đứa trẻ.
Nói ra thật là mất mặt.
19
Tay Ôn Hàn trực tiếp đặt lên mặt tôi.
Nâng mặt tôi lên.
Cho đến khi ánh mắt tôi chạm vào ánh mắt anh ấy.
“Nói đi, nói đi, em cũng biết anh ngốc mà, em không nói thì anh đoán không ra đâu.”
“Ôn Hàn, có phải anh rất không thích dáng vẻ em biến thành người không?”
Ôn Hàn sững lại một chút.
“Sao em lại nói vậy?”
“Bởi vì anh chụp ảnh chưa bao giờ chụp em lúc biến thành người, cũng không vẽ em lúc biến thành người, sau khi em biến thành người anh cũng không hôn em ôm em nữa, cũng không vùi mặt vào bụng em nữa!”
Rõ ràng là tôi đang nói, nhưng mặt Ôn Hàn lại càng lúc càng đỏ.
Giống hệt mông khỉ trên núi.
Còn chưa kịp để tôi nói câu thứ hai.
Ôn Hàn đã vội bịt miệng tôi lại.
Anh ấy nhỏ giọng cầu xin: “Được rồi được rồi, đừng nói nữa, đừng nói nữa, anh giải thích cho em được không.”
“Vậy anh giải thích đi.”
Ôn Hàn nhìn xung quanh, xác nhận không có ai, rồi mới nói với tôi.
“Không chụp em lúc biến thành người, là vì anh chụp người không đẹp, không chụp ra được dáng vẻ xinh đẹp vốn có của em, em xem chắc chắn cũng không thích.”
Thôi được.

