Lau mãi, lau mãi… nước mắt đột nhiên rơi xuống.

Tôi chợt nhận ra… tôi giống bà đến nhường nào.

Chúng tôi đều đáng buồn.

Đều đáng thương.

11

Tôi không động đến số tiền bố đưa, mà lôi ra những tờ tiền lẻ mình tích góp.

Không nhiều, tôi dùng nó mua ít rau và đồ sinh hoạt.

Còn lại vài đồng, tôi suy nghĩ rồi bước vào một tiệm cắt tóc cũ.

Trong cửa tiệm xập xệ.

Ông lão choàng áo cho tôi, hỏi muốn cắt kiểu gì.

Tôi nói:

“Chỉ cần… mới là được.”

Chỉ cần mới là được.

Tôi không dám mong gì khác.

Tôi chỉ muốn từ biệt quá khứ xám xịt, chứ không muốn trở thành người rực rỡ chói mắt.

Người rực rỡ chói mắt… có một Lý Kiều là đủ rồi.

Nhưng khi ông lão tháo áo choàng, để tôi nhìn thẳng vào gương—

Tôi vẫn sững lại.

Mười tám năm sống trên đời, chưa năm nào tôi nhạy cảm và hay khóc như năm nay.

Vậy mà tôi vẫn không kìm được.

Thiếu niên trong gương, nét mặt có chút thu liễm.

Mái tóc dài u ám đã được cắt ngắn, mái thưa lưa thưa, lộ ra đôi mắt dài hơi rũ xuống.

Đôi mắt ấy, như được khắc họa tỉ mỉ trong tranh cổ điển, giống một cánh hoa đào—nội liễm mà có dư vị.

Hoàn toàn khác với Trì Miểu trước kia.

Cậu trông như một món đồ sứ được nâng niu cẩn thận, dù mang nền u uất, vẫn khiến người ta không thể rời mắt.

Ông lão thu áo choàng lại, tóc vụn rơi lả tả.

Ông cười với tôi, từng nếp nhăn trên mặt đều giãn ra hiền từ.

“Cậu bé ngoan, đừng buồn nữa.”

Ông trả lại tiền cho tôi, vỗ vai tôi.

“Không lấy tiền, ông mời cháu.”

Tôi xách túi rau, lê bước về căn nhà cũ.

Nhìn căn nhà nhỏ hẹp nhưng ấm áp ấy, tôi bắt đầu tưởng tượng mẹ mình là người thế nào.

Liệu bà có dịu dàng như dì Hạ?

Hay hào sảng như mẹ của Kỷ Phùng?

Nhưng ký ức trống rỗng quá nhiều, tôi không tưởng tượng nổi.

Đêm đó, tôi cuộn mình trên chiếc giường mẹ từng nằm, lần đầu tiên cảm thấy một thứ ấm áp đã lâu không có.

Vì ngủ quá sâu, tôi không hề hay biết—

Chiếc điện thoại đặt bên cạnh sáng lên rồi tắt, tắt rồi lại sáng.

Tên người gọi liên tục nhảy lên.

Nhưng mãi không ai bắt máy.

Trên màn hình viết—

Lý Kiều.

12

Sáng hôm sau tôi bật dậy.

Chiếc điện thoại bên cạnh vì hết pin mà đã tắt nguồn.

Tôi bấm mấy cái vẫn không lên.

Thấy giờ học sắp đến, tôi dứt khoát không mang theo.

Vì sợ ngày đầu đã đến trễ sẽ để lại ấn tượng xấu, tôi chạy rất gấp.

Ngay cổng trường, tôi đâm sầm vào một nam sinh.

Cậu rất cao, rất gầy, làn da lộ ra ngoài đồng phục trắng đến phát sáng.

Tôi bị mùi bạc hà phả tới làm khựng lại, không dám ngẩng đầu, vội vàng xin lỗi rồi chạy đi.

Cậu ta đứng tại chỗ, dường như nhìn theo tôi rất lâu.

Đến trước cửa lớp, nghe tiếng ồn ào bên trong, tôi chần chừ không dám bước vào.

Ký ức như những ngày mưa dầm ẩm ướt—chỉ cần nghĩ đến, tim lại nhói từng cơn li ti.

Có người đứng phía sau tôi.

Bóng của người ấy phủ lên bóng tôi, tôi giật mình co rụt.

Tôi nhớ đến câu quát lạnh lùng của Trì Ôn ngày trước.

Tôi lại chắn đường người khác.

Dù làm lại lần nữa, tôi vẫn khiến người ta chán ghét như vậy.

Vai tôi căng lên, nhích từng bước sang bên, giọng nhỏ như muỗi:

“Xin lỗi, tôi…”

Nhưng một bàn tay mát lạnh đặt lên vai tôi.

Giọng nói như kẹo bạc hà mùa hè, như cơn gió lướt qua tai.

“Không cần sợ.”

“Vào đi, mọi người đang đợi cậu.”

Tôi từ từ ngẩng đầu.

Gương mặt giống Trì Ôn, cũng thanh lãnh như ngọc.

Nhưng trong đôi mắt phượng dài ấy không có sự lạnh lẽo sắc bén.

Không khinh bỉ.

Không chán ghét.

Chỉ có bình thản.

Người đó cong mắt cười, gương mặt thanh lãnh vì nụ cười mà trở nên sinh động.

Cậu đưa tay ra:

“Chào cậu, tôi là Lận Thái.”

13

Khi Lận Thái dẫn tôi bước vào lớp học, cả lớp đang ồn ào bỗng chốc im bặt.

Tôi đứng cạnh bục giảng, thấp thỏm nhìn căn phòng như thể bị ai đó nhấn nút tạm dừng.

Những ánh mắt đủ loại đổ dồn về phía tôi, xen lẫn những cảm xúc khác nhau.

Trong thoáng chốc, tôi như quay về quá khứ.

Nhưng…

Lần này dường như có chút khác biệt.

Người đầu tiên reo lên là một cô bé nhỏ nhắn.

Cô cong đôi mắt tròn xoe, mỉm cười với tôi:

“Bạn mới kìa!”

Tiếng reo ấy khiến các bạn xung quanh lập tức phản ứng lại.

Họ nhanh chóng vây quanh tôi, trên gương mặt đều là sự tò mò thuần khiết.

“Cậu là bạn mới mà cô Lục nhắc đến phải không?”

“Nghe nói cậu chuyển từ thành phố bên cạnh tới, chắc vất vả lắm nhỉ!”

“Chúng mình trao đổi liên lạc đi!”

Sự nhiệt tình bất ngờ ấy khiến tôi có chút luống cuống.

Mặt tôi đỏ bừng, cố gắng đáp lại từng người.

Nhưng Lận Thái khẽ giữ tôi lại.

Cậu thiếu niên lắc đầu với đám bạn đang tò mò ùa tới, giống như đang giữ lại một bầy mèo con ham xem náo nhiệt.

“Còn nhiều thời gian mà.”

“Cứ từ từ tìm hiểu sau cũng được.”

Đám bạn bị cậu khuyên ngăn cũng rất nghe lời, lần lượt gật đầu.

“Đúng đó! Còn nhiều ngày dài mà!”

“Dù sao cũng không chạy mất được!”

Tiếng chuông vào học vang lên, mọi người trở về chỗ ngồi.

Tôi được thầy cô sắp xếp ngồi ở một vị trí đầy ánh nắng.

Lận Thái ngồi phía trước tôi.

Nhìn dáng ngồi thẳng tắp của cậu, tôi chợt thấy như một thân trúc xanh thanh nhã, gió lay xào xạc.

Tan học, giáo viên chủ nhiệm gọi tôi lên văn phòng.

Scroll Up