Tôi đá thêm mấy cái thật mạnh.
Sau đó kéo lê thân thể cậu ta vào nhà vệ sinh, định để cậu ta nằm đó một đêm cho chừa.
Vừa đẩy cậu ta vào buồng, phía sau bỗng vang lên một giọng nam dịu dàng:
“Đàn anh, trùng hợp thật đó, lại gặp anh rồi.”
15
Tôi còn chưa kịp quay đầu lại thì tuyến thể bỗng đau nhói dữ dội, cả người mất kiểm soát quỳ sụp xuống đất, lập tức bất tỉnh.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang ở trong một căn phòng ánh sáng mờ tối.
Phương Dương nửa ngồi xổm trước mặt tôi, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm.
Ngay sau đó, hương hoa nhài nồng đậm bùng nổ trong không khí.
Khoảnh khắc pheromone chạm vào da, toàn thân tôi run lên bần bật.
Pheromone của Phương Dương vậy mà lại có độ tương thích cực cao với tôi!
Răng nanh ngứa ngáy, trong lòng dâng lên một thôi thúc khó gọi tên.
Tuyến thể sau gáy cũng bắt đầu căng đau âm ỉ.
Đây là dấu hiệu báo trước của kỳ mẫn cảm!
Kỳ mẫn cảm của tôi xưa nay luôn rất đúng giờ, vậy mà lần này lại bị khơi ra dễ dàng như thế.
Sự đáng sợ của độ tương thích cao đến mức lúc này mới trở nên cụ thể rõ ràng.
“Thu pheromone của cậu lại ngay!”
Trong nháy mắt, cả người tôi nóng rực như bị đặt trên lửa thiêu đốt. Hai cổ tay bị trói, tôi nghiến răng, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng.
Không còn thời gian nghĩ đến quan hệ giữa hắn và Cố Tinh Hà.
Tôi gần như gầm lên:
“Phương Dương, cậu rốt cuộc có ý gì? Cậu nhận của hắn bao nhiêu tiền? Tôi trả gấp đôi! Đừng manh động làm chuyện ngu ngốc!” Sắc mặt Phương Dương lập tức thay đổi, hắn dùng sức bẻ cằm tôi:
“Học trưởng, em thích anh ba năm rồi!
Ba năm nay, vì đuổi theo anh, em từng bước đi sau lưng anh, giẫm lên từng dấu chân của anh để tiến lên, chỉ vì muốn gặp lại anh trên đỉnh cao. Thế mà anh không nhận ra em, còn tìm một bạn trai Alpha… chuyện này làm em đau lòng lắm.
Nhưng không sao, chỉ cần một dấu ấn trọn đời, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
Biểu cảm méo mó của hắn cùng pheromone hoa nhài trong không khí khiến tôi nhớ tới vụ Omega bị bắt cóc ba năm trước. Chỉ khác là khi đó hắn là nạn nhân, còn bây giờ hắn là kẻ gây tội.
Ba năm trước, Liên bang còn chưa ban hành Luật Bảo vệ Omega.
Mọi hành vi bạo lực và đánh dấu phát sinh do Alpha mất kiểm soát vì pheromone Omega rò rỉ đều không bị pháp luật trừng phạt.
Vì thế, có rất nhiều Alpha tầng lớp thấp rình rập quanh trường học, chờ những Omega vừa phân hóa, đi lẻ một mình. Giai đoạn vừa phân hóa, pheromone cực kỳ bất ổn, vừa khéo có thể lợi dụng kẽ hở này.
Giờ nghĩ lại, có lẽ chính vì tôi và Phương Dương có độ tương thích cao, nên lần đó, tôi vừa ra khỏi cổng trường không lâu đã ngửi thấy mùi Omega vào kỳ phát tình.
Lần theo pheromone tìm đến hắn, tôi thấy hắn cuộn mình trong góc, bị mấy Alpha trưởng thành vạm vỡ vây chặn, trong không khí trộn lẫn đủ thứ mùi hỗn tạp.
Khoảng cách đẳng cấp giữa các Alpha vô cùng rõ rệt.
Vì vậy hôm đó, tôi dễ dàng đuổi đám côn đồ kia đi, rồi kìm nén bản năng Alpha, tiêm thuốc ức chế cho hắn. Đợi hắn hoàn toàn tỉnh táo, tôi mới rời đi.
Đối với hành vi lấy oán báo ân này của hắn, tôi vừa bất lực vừa đau lòng.
“Phương Dương, hành vi của cậu bây giờ khác gì đám kẻ đã làm hại cậu ngày trước?”
Sắc mặt Phương Dương tái đi, giọng run rẩy:
“Không giống! Sao em có thể giống đám biến thái đó được? Em thích anh mà! Em yêu anh!”
Tôi lạnh lùng nhìn hắn:
“Nhưng tôi không thích cậu. Cậu đang phạm pháp! Bây giờ thả tôi ra, tôi còn có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Phương Dương kích động gào lên:
“Không thể nào! Em đợi ngày này lâu lắm rồi! Học trưởng, rốt cuộc em thua Alpha kia ở điểm nào? Vì sao anh thà chọn một Alpha, cũng không chịu quay đầu nhìn em lấy một lần?”
16
Tôi không biết thứ tình cảm bệnh hoạn của Phương Dương bắt nguồn từ đâu.
Nhưng vào lúc này, chọc giận hắn không mang lại cho tôi chút lợi ích nào.
Tôi thử xoa dịu hắn:
“Phương Dương, cậu rất tốt, nhưng chúng ta đâu nhất thiết phải là người yêu. Vẫn có thể làm bạn, làm đồng đội mà!
Chúng ta đi đến ngày hôm nay không dễ dàng gì. Dự án này thành công rồi thì tình trạng pheromone không ổn định khi thanh thiếu niên phân hóa sẽ không còn nữa. Cậu chẳng lẽ không muốn tận mắt chứng kiến thuốc ức chế thế hệ hai được đưa ra thị trường sao?”
Tôi nói đầy chân thành, Phương Dương quả nhiên dao động.
Tôi thử từ tuyến thể đang bị ức chế giải phóng một chút pheromone trấn an để hạ thấp sự cảnh giác của hắn, nhưng tuyến thể lập tức bị người ta ấn mạnh.
Toàn thân run rẩy, cơ thể mất kiểm soát mềm nhũn ra.
Phương Dương nhe răng cười u ám:
“Không ai có thể cưỡng lại bản năng đánh dấu giữa AO, huống chi là độ tương thích siêu cao như chúng ta. Anh không được, Thẩm Thính Lan cũng không.
Chỉ cần anh đánh dấu em, chúng ta vẫn có thể cùng chứng kiến thuốc ức chế thế hệ hai ra mắt. Nên học trưởng, đừng giãy giụa nữa, em không muốn làm anh đau.”
Pheromone hoa nhài đậm đặc len lỏi khắp nơi, thấm qua da, chui vào khoang mũi, như lũ lụt cuốn phăng lý trí của tôi.

