Chiêu Dục: Cứu tôi.

Tôi: “……”

10

Chân Chiêu Dục không nặng, ngủ một đêm trong phòng tôi là hôm sau đã sinh long hoạt hổ.

Ngày thường sở thú vắng người, tôi và anh ta cầm nước vừa đi vừa nói chuyện.

Sở thú xây trên núi, đường tham quan chủ yếu là dốc và cầu thang.

Tôi mang thai bốn tháng, thể lực không còn như trước, đi một lúc đã thấy đuối sức.

Bụng dưới áo khoác khẽ nhô lên, tôi ngồi xuống ghế dài điều hòa nhịp thở.

Chiêu Dục lo lắng đi vòng vòng quanh tôi.

“Hồi trước leo núi cậu còn leo một mạch tới đỉnh mà.”

“Hay là…”

Anh ta nhét nước vào tay tôi, rồi ngồi xổm trước mặt, vươn tay ra sau,

“Để tôi cõng.”

Tôi cẩn thận tựa lên lưng anh ta, cố tránh ép vào bụng.

Chiêu Dục không nhận ra gì, sải bước cõng tôi lên bậc thang.

Đi được hai bước, anh ta đột nhiên dừng lại, xóc tôi lên một cái.

“Sao tôi cảm giác cậu nặng hơn trước?”

“Cõng không nổi à?”

Chiêu Dục cười, tiếp tục đi.

“Nặng nữa tôi cũng cõng nổi.”

“À, sư tử.”

Trên sườn núi, con sư tử nằm dang tay chân phơi nắng.

“Béo ghê.” Tôi cảm thán.

Chưa xem được bao lâu, sự chú ý của tôi lại bị kéo về – vị trí này quá gần tuyến thể của Chiêu Dục, phero/mone cũng đặc biệt đậm.

Phero/mone vui vẻ liên tục tiết ra, nói rõ chủ nhân đang rất hạnh phúc.

Tôi liếm răng, dời tầm mắt, cố kìm cơn muốn cắn đánh dấu tuyến thể của anh ta.

“Ước gì ngày nào cũng được đi dạo thế này.”

Chiêu Dục không hiểu ý tôi:

“Tôi cũng muốn. Đợi bận xong, chúng ta đi chỗ khác chơi tiếp.”

“Ừ.”

Tôi áp sát, trán nhẹ nhàng cọ vào cạnh tuyến thể anh ta.

“Ước gì có thể mãi như vậy.”

Cơ bắp Chiêu Dục căng cứng.

Hôm đó anh ta cõng tôi từ lên núi xuống núi, còn cõng tôi từ xe về nhà.

Bữa tối là hai nhà ăn chung.

Chiêu Dục ngồi cạnh tôi, bận tối mắt: lúc thì bóc tôm, lúc thì rót nước, bản thân gần như không ăn miếng nào.

“Ôi chao, Tiểu Chiêu đừng lo bóc cho Đào Tấn nữa, con tự ăn đi.”

Mẹ tôi nói.

Bố tôi phụ họa:

“Đào Tấn tự bóc được, con không cần lo.”

Tôi giả vờ không nghe, ăn hết miếng này tới miếng khác.

Chiêu Dục từ nhỏ đã vậy, cứ ăn chung là tự động bao hết việc bóc vỏ, gỡ xương.

Anh ta vẫn không dừng tay:

“Không sao, Đào Tấn cậu ấy không biết bóc.”

“Thằng nhóc này ở nhà bóc nhanh lắm!”

Chiêu Dục như không nghe thấy, lại gắp một khúc xương lớn, tỉ mỉ gỡ thịt cho tôi.

Đề tài chuyển sang Chiêu Dục.

“Chiêu Dục chăm chỉ lại đẹp trai, sau này Omega nào cưới được đúng là hưởng phúc.”

Chiêu Dục không ngẩng đầu:

“Chú ạ, cháu tạm thời chưa có ý định kết hôn.”

Anh ta đặt thịt đã gỡ xong vào bát tôi, tiện tay gắp con tôm tôi ăn dở bỏ sang bát mình.

“Tuổi này nên cố gắng sự nghiệp.”

Gỡ xong xương, anh ta lại gắp rau cho tôi, đảm bảo dinh dưỡng cân bằng.

“Chuyện kết hôn không gấp, thuận theo tự nhiên thôi.”

Bốn người: “……”

Chỉ có mẹ Chiêu Dục và mẹ tôi liếc nhau, đồng loạt nheo mắt.

11

Không lâu sau hôm đó, công ty bận rộn hẳn, không khí rất căng.

Chiêu Dục cũng ngoan hơn nhiều, không còn vô cớ phát điên, chỉ trưa mới xuất hiện trước mặt tôi.

Công việc cường độ cao khiến tôi không kịp nghỉ ngơi, cơ thể ngày càng mệt.

Thai bốn tháng, tôi choáng váng, chân mềm nhũn, ngất xỉu giữa hành lang công ty.

Tỉnh lại, mùi thuốc khử trùng của bệnh viện tràn vào mũi.

Phòng bệnh rất đông.

Thấy tôi tỉnh, bố mẹ tôi và bố mẹ Chiêu Dục đều vây lại, phero/mone lo lắng bao trùm.

“Không sao đâu.”

Mẹ tôi mắt đỏ hoe, xoa đầu tôi,

“Đây là bệnh viện.”

“Bác sĩ đâu? Sao còn chưa tới?”

Chiêu Dục nắm tay tôi, sốt ruột nhìn ra cửa.

Bác sĩ vội vàng chạy tới.

“Cơ thể không vấn đề gì, rất khỏe, chỉ là quá mệt.”

“Alpha tuy thể chất tốt hơn Omega, nhưng mang thai vẫn phải chú ý nghỉ ngơi.”

Phòng bệnh im lặng trong giây lát.

Mọi người nhìn bác sĩ, rơi vào trầm mặc.

Chuyện mang thai tôi chưa nói với ai.

Nhìn vẻ mặt bọn họ, tôi thở dài, đơn giản giải thích.

Chiêu Dục hiếm hoi không nói gì.

Anh ta đứng cạnh giường, run rẩy như bị đả kích nặng nề, mắt cũng đỏ lên.

Ngay lúc mọi người còn đang chấn động vì Alpha lại có thể mang thai, Chiêu Dục đột nhiên phát ra tiếng gào chói tai.

“AI!”

“CON CỦA AI!!!”

12

Tiễn bố mẹ ra ngoài xong, Chiêu Dục vẫn phát điên trong phòng.

Thấy tôi, anh ta càng điên hơn.

“Ai!”

“Là ai!”

“A!!!”

Anh ta ôm đầu, càng nói càng kích động, nước mắt trào ra.

“Anh bình tĩnh lại…”

“Tôi không bình tĩnh được!”

Chiêu Dục như sụp đổ.

“Tại sao! Sao lại thành ra thế này!”

Tôi: “……”

Tôi mặc kệ anh ta, tự rót nước, mở game chơi.

Nửa tiếng sau, Chiêu Dục dần ổn định.

Anh ta dừng lại, âm u nhìn tôi.

Ván game vừa kết thúc, tôi đặt điện thoại xuống, nhìn lại anh ta.

Đầu hơi đau.

Một là vì bị anh ta làm ồn.

Hai là vì chuyện xảy ra quá đột ngột, tôi còn chưa nghĩ kỹ phải nói sao.

Nhưng dù nghĩ hay không, cũng đến lúc phải nói.

Bụng ngày càng rõ, Chiêu Dục sớm muộn cũng phát hiện.

Xoa thái dương, tôi lấy hết can đảm mở miệng.

Chiêu Dục cướp lời:

“Bố đứa bé là ai? Sao chưa từng thấy hắn tới thăm cậu?”

“Anh ấy… còn chưa biết.”

“Sao không nói cho hắn?”

“Anh ấy…”

Tôi không biết giải thích thế nào.

Chiêu Dục như hiểu được do dự của tôi, cười lạnh:

“Đồ chó, lúc sướng thì rõ ràng lắm.”

Tôi nghĩ một chút, gật đầu:

Scroll Up