8
Chiêu Dục cúi sát lại, hít ngửi trên người tôi như một con chó.
“Trước đây tôi chưa từng ngửi thấy loại phero/mone này trên người cậu.”
Tôi lập tức căng thẳng.
Chiêu Dục ngửi một lúc, nhận ra mình đứng quá gần, mặt đỏ bừng rồi rút ra.
Chưa được mấy giây, anh ta lại cúi xuống ngửi tiếp.
“Cậu có phải mệt quá rồi không?” anh ta hỏi.
“Tạm thôi.”
Chiêu Dục lộ vẻ đắc ý, như thể tôi biết ngay mà.
“Ngày mai hai đứa mình nghỉ một ngày đi. Tôi đưa cậu đi dạo sở thú nhé? Tối ghé nhà hàng mới mở, nghe nói rất nổi tiếng.”
Tôi im lặng một lúc, lắc đầu:
“Không đi.”
Chiêu Dục nhìn tôi, nghĩ lệch hướng:
“Chú Đào dì Đào sắp xếp cho cậu đi xem mắt rồi à?”
Tôi cũng không còn trẻ nữa, bố mẹ sốt ruột, chuyện xem mắt là bình thường.
Nếu Chiêu Dục mà biết chuyện thì y như rằng sẽ dựng lông lên, suốt ngày lượn quanh tôi. Khi không thể ở cạnh tôi, cậu ta còn cấu kết với nhân viên trong công ty, yêu cầu họ báo cáo hành tung của tôi.
“Tôi lớn tuổi rồi, xem mắt cũng bình thường mà?”
Nói xong, tôi lén quan sát phản ứng của Chiêu Dục.
Chiêu Dục khựng lại, môi mấp máy hồi lâu không nói nên lời.
Chắc là mã lại xung đột, vẻ mặt anh ta mờ mịt, trông hơi ngốc:
“Alpha… nên lấy sự nghiệp làm trọng.”
“Yêu một Omega nhỏ cũng đâu ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi.”
Tôi cố ý kích anh ta.
“Tôi đã hẹn rồi, bùng kèo người ta sẽ buồn lắm.”
“Nếu Omega không được, vậy anh thấy tôi nên ở bên ai? Chẳng lẽ cả đời độc thân?”
Chiêu Dục bắt sai trọng điểm:
“Không được! Omega nào quan trọng hơn tôi – trúc mã, anh em tốt, đối tác của cậu chứ!”
Trong đầu anh ta toàn là cảnh tôi ngọt ngào với Omega, trông như sắp mất lý trí.
“Không được không được không được! Cậu còn trẻ, chưa đến lúc xem mắt!”
“Qua hai năm nữa tôi ba mươi rồi.”
“Vậy cũng không được!”
Tôi vỗ mạnh một cái lên lưng Chiêu Dục.
“Còn la nữa thì cút ra ngoài!”
“Cậu vì một Omega không quen mà đuổi tôi? Vì một Omega!”
Chiêu Dục càng điên hơn:
“Tôi không đi! Tôi không thể đi!”
Anh ta tháo thắt lưng, ngồi phịch xuống ghế, rồi trói thắt lưng vào chân ghế.
“Nếu cậu không đồng ý không đi xem mắt, tôi sẽ ngồi đây mãi! Tôi tuyệt thực!”
“Được.”
Tôi xách áo khoác lên.
“Vậy tôi đi.”
Chiêu Dục hoảng loạn, bật dậy định đuổi theo.
“Đợi đã! Đào Tấn!”
Thắt lưng còn chưa tháo, cái ghế bị anh ta kéo lê, kêu keng keng.
Quay đầu lại, tôi thấy Chiêu Dục đuổi theo ra ngoài, bên hông còn… kéo theo cái ghế.
Tôi: “……”
Tôi bắt đầu tự kiểm điểm vì sao mình lại thích cái tên thần kinh này.
9
Tôi mặc kệ Chiêu Dục, tự lái xe về nhà.
Buổi tối, phero/mone của Chiêu Dục bay lảng vảng từ ngoài cửa sổ vào.
Vừa quay đầu, tôi đã thấy anh ta lén lút trèo cửa sổ vào.
Nhà tôi là nhà ba tầng độc lập có sân.
Chiêu Dục nói sợ làm phiền bố mẹ tôi nghỉ ngơi, nên mỗi lần nửa đêm tới tìm tôi đều trèo cửa sổ, cứ như vụng trộm ngoại tình.
Tôi vừa tắm xong, còn chưa mặc áo.
Vội vàng kéo áo che bụng lại.
Trong phòng phero/mone rất đậm, Chiêu Dục ngửi thấy, thần sắc lại mơ màng.
“Đào Tấn, phero/mone dạo này của cậu… cảm giác rất…”
Anh ta nghĩ từ một lúc,
“Ngửi rất dễ chịu.”
Chiêu Dục ngửi tận ba bốn phút mới hoàn hồn.
“Tại sao cậu lừa tôi?”
Anh ta sờ tuyến thể của mình, nghi hoặc nhìn tôi.
“Chú Đào nói không hề sắp xếp cho cậu đi xem mắt.”
“Ừ, tôi đùa anh thôi.”
Sắc mặt Chiêu Dục vẫn không khá hơn:
“Cậu… không phải là thật sự muốn tìm đấy chứ?”
“Cậu…”
Anh ta ấp úng một lúc, khoanh tay,
“Nếu có tìm thì cũng phải tìm Omega thật ưu tú.”
“Ngũ quan phải sắc nét, sâu, cao tầm một mét tám tám, dáng người cũng phải tốt, khỏe mạnh.”
Chiêu Dục vô thức gồng cơ.
Tôi: “……”
“Năng lực xử lý công việc phải mạnh, còn phải biết chăm sóc cậu, làm cậu vui!”
Tôi: “……”
“Tôi thấy tốt nhất nên tìm người họ Chiêu. Không phải tôi có filter đâu, Alpha nhà họ Chiêu rất đáng tin, Omega chắc cũng vậy.”
Tôi ngửi thấy phero/mone đáng tin của Alpha.
“Không phải đang nói anh sao?”
Chiêu Dục rõ ràng vui lên.
Nhưng niềm vui đó nhanh chóng bị xung đột mã đè xuống.
Anh ta đứng đơ ra như thằng ngốc.
“Tôi…”
Anh ta gãi đầu,
“Chúng ta đều là Alpha.”
“Alpha thì sao?”
Tôi ngừng một chút rồi nói,
“Yên tâm, tôi không tìm đâu. Tôi có người mình thích rồi.”
“Ai!”
Chiêu Dục lập tức cảnh giác như chó giữ nhà, cơ bắp căng lên, tai như dựng đứng.
“Tôi thích ai anh không biết sao?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Hửm?”
Lần này Chiêu Dục ngây người nhìn tôi, hiếm hoi không rơi vào trạng thái đơ bug.
Nhìn một lúc, anh ta cúi đầu, biểu cảm nghiêm túc hiếm thấy.
Tôi không thúc giục, cho anh ta đủ thời gian suy nghĩ, còn mình thì nằm lên giường nghỉ ngơi.
Trời tối dần.
Chiêu Dục nhìn tôi, nhỏ giọng hỏi:
“Vậy… ngày mai vẫn đi sở thú chứ?”
“Được, anh qua đón tôi.”
Hẹn xong, tâm trạng Chiêu Dục tốt hẳn, đi tới cửa sổ chuẩn bị trèo xuống.
“Đi cửa chính đi, tối quá dễ té.”
“Không sao, tôi trèo bao nhiêu năm rồi.”
Nói xong, anh ta trèo xuống.
“Rầm” – tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Ngoài cửa sổ yên tĩnh trở lại.
Tôi nghe một lúc không thấy động tĩnh, nghĩ là Chiêu Dục đã đi xa, liền cầm điện thoại lên.
Vài phút sau, tin nhắn hiện ra.
Chiêu Dục: Hình như tôi bị trẹo chân rồi.

