Tôi biết cậu ta có ý với tôi, thậm chí còn từng nhờ ba mình tác thành cho bọn tôi.

Bố mẹ tôi vốn cũng muốn tôi qua lại với cậu ta nhiều hơn, nhưng tôi thật sự không có ý đó, đã từ chối cả trong tối lẫn ngoài sáng mấy lần mới khiến cậu ta yên ổn một thời gian.

Giờ xem ra, cậu ta định nhân lúc tôi mất trí nhớ mà tìm cơ hội.

Tôi mỉm cười khách sáo:

“Đỡ nhiều rồi.”

“Lâu không gặp, cậu thay đổi khá nhiều.”

Mặt omega kia lập tức đỏ lên, cậu ta vén mấy sợi tóc mái, đôi mắt ươn ướt nhìn tôi đầy tình ý.

Vì còn quan hệ hợp tác nên tôi không tiện trực tiếp đuổi người, chỉ đành nghe cậu ta nói những lời vô nghĩa.

Tôi vốn nghĩ omega đó nói mệt rồi sẽ tự đi, ai ngờ cậu ta càng nói càng hăng, cái miệng cứ như súng máy có đạn vô hạn.

Cứ thế chịu đựng gần hết cả buổi, cuối cùng Chu Kỳ cũng quay lại.

Vừa đẩy cửa vào, cậu ấy liền nhìn thấy bóng người quen thuộc kia.

“Ôi chao, đây chẳng phải là Kiều Thiệu Văn sao!”

Omega kia cứng đờ người, sắc mặt xấu đi với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

Rõ ràng cậu ta biết sự tồn tại của Chu Kỳ, ngượng ngùng đến mức mất luôn khả năng kiểm soát biểu cảm.

“À… xin chào.”

Kiều Thiệu Văn cứ như bị sofa làm bỏng, bật dậy cái rụp, xách túi lên định chạy luôn.

“Tôi… tôi có việc, tôi đi trước.”

“Đừng đi chứ, lâu lắm không gặp rồi mà.”

Chu Kỳ ấn Kiều Thiệu Văn ngồi trở lại, dang tay ra ôm chặt vào lòng.

Tôi lập tức cảm thấy thở không nổi.

“Đến vừa đúng lúc, lâu rồi chúng ta không gặp nhau.”

Thế là Kiều Thiệu Văn bị ép ở lại phòng bệnh trò chuyện với Chu Kỳ đến tận khuya.

Mỗi lần cậu ta muốn chạy, đều bị Chu Kỳ mạnh mẽ kéo lại ôm vai tiếp tục nói chuyện.

“Lần trước bọn tôi rủ cậu đi ăn, sao cậu không tới?”

“Đừng ngại chứ, lần sau ba chúng ta lại đi ăn một bữa thật ngon.”

“À đúng rồi, vết cắt lần trước cậu tự rạch giờ sao rồi…”

Nhìn dáng vẻ thân mật của hai người, khóe miệng tôi càng lúc càng trễ xuống thấp.

Ngay lúc Kiều Thiệu Văn không biết đã bao nhiêu lần định chạy, tôi lên tiếng gọi Chu Kỳ một tiếng.

Chu Kỳ phân tâm, vừa hay cho Kiều Thiệu Văn cơ hội chuồn mất.

Chu Kỳ nhìn bóng lưng chạy đi nhanh đến mức gần như không để lại tàn ảnh kia, có chút mất mát:

“Đi nhanh thế à, tôi còn chưa nói xong mà.”

Trong lòng tôi càng lúc càng không dễ chịu:

“Giữa hai người có gì đâu mà lắm chuyện để nói thế.”

“Thì chỉ là tùy tiện tán gẫu thôi mà. Hay là tôi xuống tiễn cậu ta một đoạn nhé? Cũng muộn rồi.”

Tôi siết chặt ga giường đến nhăn nhúm:

“Cậu ta tự đi được, hơn nữa nhà cậu ta có tài xế.”

“Nhưng giờ cũng muộn quá…”

Tôi nhắm mắt lại, muốn đè nén cảm giác hành hạ mình kia xuống.

Thế nhưng khi thấy Chu Kỳ thật sự chuẩn bị đi ra cửa, tôi rốt cuộc vẫn không nhịn nổi.

“Omega với omega thì không có kết quả đâu.”

Chu Kỳ dừng lại ở cửa.

Cậu ấy nhìn tôi, rồi phụt cười thành tiếng.

“Cậu ghen à?”

Cậu ấy đi trở lại, cọ mặt mình vào mặt tôi.

Làn da mềm mại, pheromone quen thuộc tràn vào chóp mũi, xoa dịu hơn nửa cảm xúc của tôi.

“Tôi làm thế chẳng phải là để cậu ta hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ với cậu sao?”

“Cậu biết cậu ta đối với tôi…”

“Biết chứ. Hồi đó cậu ta còn muốn vu oan cho tôi nữa cơ.”

“Cái gì? Vu oan?”

Nghe chuyện Kiều Thiệu Văn cố ý dùng dao rạch mình rồi đổ lên đầu Chu Kỳ, cơn giận trong tôi lập tức dâng lên.

“Kiều Thiệu Văn dám có loại suy nghĩ đó à? Cậu ta còn làm gì khác nữa không?”

“Không sao không sao, đừng tức.” Chu Kỳ vuốt cho tôi thuận khí, “Tôi có thể để cậu ta đạt được ý đồ à?”

Nghe Chu Kỳ nói vậy, tôi lập tức nhẹ cả người.

“Cậu đã làm gì? Quay video lại à?”

“Không, tôi chỉ bảo vết cậu ta tự rạch nhỏ quá, định giúp cậu ta đâm thêm một nhát vào bụng, tiện thể để lại ít dấu vân tay cho thật hơn, rồi cậu ta bỏ chạy luôn.”

Tôi: “……”

“Cậu ta chạy gấp quá, quên cả con dao, bỏ lại chỗ tôi. Tôi lại không có cách liên lạc của cậu ta, thế là cầm dao đuổi theo.”

“Kết quả không hiểu sao Kiều Thiệu Văn lại ngất xỉu, sau đó chẳng bao giờ đến tìm tôi nữa.”

Tôi: “……”

Tôi nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ nặn ra được một câu:

“Cũng tốt.”

“Nhưng cậu ta cũng không phải người xấu gì, mong là sau này đừng tiếp tục lãng phí thời gian của mình nữa, nên làm chút chuyện có ý nghĩa thì hơn…”

Phát hiện tôi đang nhìn mình, Chu Kỳ ngừng lại.

Cậu ấy chậm rãi ghé gần, đôi môi mềm ở ngay trước mắt.

Tim tôi đập thình thịch, theo bản năng nhắm mắt lại.

Thế nhưng tôi không chờ được cảm giác mềm mại kia, mà lại chờ đến một cảm giác khác.

Mở mắt ra, tôi thấy Chu Kỳ đang dùng đầu ngón tay chạm vào tôi, nhẹ nhàng day tròn.

Cậu ấy chớp chớp mắt với tôi, nụ cười câu người.

“Tôi thấy chỗ này mới cần được hôn hơn.”

7

Chu Kỳ lúc nào cũng đổi đủ kiểu để chọc tôi vui, cho dù chẳng có việc gì làm, tôi cũng không thấy chán.

Scroll Up