Yên tĩnh đến đáng sợ.

3

Nhà bị siết nợ, tôi phải lang thang ngoài đường.

Để sống sót, việc gì tôi cũng từng làm qua.

Nhưng còn nhỏ tuổi, lại không ai nương tựa, đi làm chỉ bị bóc lột mà thôi.

Lúc cùng đường, con người ta thậm chí vì bữa cơm nhân viên mà có thể rửa chén tới nửa đêm.

Một ngày nọ, tôi xé tờ rơi của một tiệm xỏ khuyên và quyết định thử vận may.

Ông chủ liếc cái mặt gầy trơ xương của tôi, trầm ngâm một lúc.

“Gầy như que củi vậy, đâm một cái là thủng liền.”

Tôi quay đầu bỏ đi.

“Ê! Quay lại, chưa nói là không nhận.”

Thế là tôi ở lại, làm học việc trong tiệm xỏ khuyên.

Ông chủ là người tốt, chỉ hơi độc miệng thôi. Ít ra thì ông ấy cho tôi ăn no, sau khi biết tôi không nơi nương tựa còn cho tôi ngủ lại trong tiệm.

Thỉnh thoảng, ông nhìn tôi đăm đăm, như đang thất thần.

Nhưng ánh mắt đó rất xa xăm—rõ ràng tôi đứng trước mặt, mà ông như nhìn xuyên qua tôi đến một người nào khác.

Một lần ông uống say, mới thốt ra: “Nhóc, mày trông giống hệt thằng út của tao hồi bỏ nhà đi.”

4

Một ngày bình thường như bao ngày khác.

Ông chủ đang lau bàn làm việc như mọi khi, thì bất ngờ ho ra máu.

Đi khám thì phát hiện đã là ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Ngoài phòng mổ, chỉ có mình tôi ngồi chờ.

Quãng thời gian cuối đời, cũng chỉ có tôi—mỗi ngày dọn dẹp xong tiệm lại đến trò chuyện với ông một lúc.

Mọi người trong phòng bệnh đều tưởng tôi là con trai ông, ông chỉ mỉm cười, không phủ nhận.

Đến khi bệnh viện ra thông báo nguy kịch, bảo tôi liên lạc người thân của ông.

Tôi chạy khắp xóm hỏi thăm, cuối cùng mới biết—con trai ông đã qua đời từ nhiều năm trước vì bạo bệnh.

Sau đó, tôi tìm thấy phía sau ốp điện thoại của ông một tấm ảnh đen trắng—là một cậu thiếu niên có gương mặt rất giống tôi.

Mặc đồng phục học sinh, cười ngượng nghịu.

Đó là người mà ông vẫn luôn khắc khoải trong lòng.

5

Sau khi ông chủ mất, luật sư đến tìm tôi, nói ông đã để lại cho tôi một khoản tiền không lớn cũng không nhỏ.

Tôi cầm số tiền đó, lang bạt khắp nơi như một con chim di trú, không ở đâu lâu dài.

Dù có thích một nơi đến đâu, tôi cũng chỉ ở lại trong thời gian ngắn, cố tình né tránh mọi mối liên kết mới.

Trái tim con người chỉ chịu được một giới hạn nhất định. Tôi đã không thể chịu thêm bất kỳ sự chia ly nào nữa rồi.

Cho đến khi mười ngón tay tôi đeo đầy nhẫn, tôi đặt chân đến Hải Thị, sống tạm bợ qua ngày. Không còn biết sống để làm gì.

Cho đến khi một nam sinh cấp ba đến xin làm người mẫu xỏ khuyên.

Gầy gò, áo quần rách nát.

Cậu ấy như khoác lên mình một tấm áo đầy bi kịch, đè lên đôi vai gầy guộc, chỉ cần một đòn nhẹ là gục ngã.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy chính mình của ngày xưa.

Tôi từ chối để cậu làm mẫu, nhưng tôi hiểu cảm giác đói bụng khốn khổ ra sao, nên quyết định mời cậu ăn một bữa.

“Cảm ơn anh chủ! Em là Thẩm Thiên Thu!”

Cậu ấy cười rạng rỡ bước vào cuộc đời tôi.

6

Muốn tìm hiểu chuyện của Thẩm Thiên Thu không khó.

Đỏ—một khách quen của tôi—gần như biết mọi chuyện trên đời.

Câu chuyện cậu ấy kể, còn bi thảm hơn tôi tưởng.

Thiên Thu sống vất vả đến thế, mà sức sống lại mãnh liệt lạ thường.

Cậu như chẳng bao giờ chịu khuất phục, chẳng hề sợ hãi. Mỗi lần gặp tôi, lại ríu rít không ngừng. Cậu làm sao có thể như vậy được?

Đến khi nhận ra thì… tôi đã bắt đầu mong được gặp lại cậu rồi.

Giữa lúc cuộc sống tưởng chừng vô nghĩa, cậu ấy trở thành cái neo giữ tôi lại.

7

Thật kỳ lạ.

Cậu ấy có thể vì chiếc áo da của tôi mà đánh nhau bầm dập với người khác, rồi lại vì được ngồi sau xe tôi đi dạo mà vui như trẻ con.

“Tôi không trách cậu.” Tôi thật sự đã nói vậy. Còn vì phút bốc đồng mà hứa sẽ đến đón cậu sau giờ học.

Nhưng nhìn cậu với cái đầu quấn đầy băng gạc, vẫn tươi cười vẫy tay chạy ra khỏi cổng trường—tôi cảm thấy một cơn giận chưa từng có dâng lên.

Làm sao cậu dám?

8

Đánh cho Thẩm Thiên Hạ một trận cũng không giải quyết được gì, hắn chỉ càng thêm hung hăng.

Nhưng hắn vừa ác vừa ngu, lại dám thuê người phóng hỏa.

Ngay khi nhận được tin, tôi và Đỏ nhìn nhau, quyết định tương kế tựu kế, âm thầm để hắn và tên từng bắt nạt Thiên Thu cấu kết với nhau.

Nếu cuối cùng họ không làm gì, thì chẳng có chuyện gì xảy ra.

Còn nếu nhất quyết hại người—ác quả tự họ sẽ gánh.

9

Tôi từng nghĩ Thiên Thu muốn tự tử.

Tìm khắp Hải Thị cũng không thấy cậu đâu. Cảm giác hoảng loạn quen thuộc khiến tôi lạnh ngắt từ đầu đến chân.

Tôi lao đến nơi cuối cùng có khả năng, và từ xa thấy dáng người quen thuộc đang lặng lẽ bước đi trên đồng cỏ. Ngay lúc đó, tôi thật sự hiểu rõ—Thẩm Thiên Thu đối với tôi quan trọng đến mức nào.

Càng hiểu, càng thương.

Càng gần, càng không muốn rời xa.

Hóa ra tôi đã sớm từ bỏ việc soi xét sự kiên cường của cậu bằng kính lúp—mà chỉ muốn đồng hành bên cậu.

Nếu một chút yếu mềm đúng lúc có thể khiến cậu không rời xa tôi, thì rơi vài giọt nước mắt cũng chẳng sao cả.

10

Thế giới này đối xử với Thẩm Thiên Thu thật quá tàn nhẫn.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là đấng cứu thế hay vị thần bảo hộ.

Tôi chỉ muốn làm một tấm khiên.

Chỉ cần có thể chắn cho em ấy một phần gió mưa thôi… đã là quá đủ với tôi rồi.

– Kết thúc. 

 

Scroll Up