Đây là chủ đề ta từng bàn với hắn trên chiến trường, khi cả hai tìm niềm vui giữa những ngày gian khổ.

Khi ấy, ta đã ý thức được mình có ý nghĩ không đúng mực, nhưng là bề tôi, sao dám vượt giới hạn?

Ta chỉ có thể kìm nén tâm tư không nên có đó, cố gắng tưởng tượng một cuộc đời bình thường thuộc về mình.

Ta nghĩ mình muốn có một đứa con trai trước, để nối dõi tông đường và tiếp tục bảo vệ đất nước.

Sau đó là một đứa con gái, được cưng chiều hết mực. Biết đâu còn có thể gả con cho con trai của Lý Đình Tri, trở thành thông gia với hắn.

Những lời này, ta chỉ từng nói với mình Lý Đình Tri.

Nếu hắn biết, điều đó có nghĩa người trước mặt không phải là người xa lạ, mà là cố nhân đã từng sống chết có nhau.

Nhưng ngoài dự đoán của ta, Lý Đình Tri không trả lời, thậm chí sắc mặt còn lạnh đi:

“Nếu Thái tử phi muốn có con, bản cung sẽ tìm người cho ngươi.”

“…”

Đây không phải ý ta!

Ngày hôm sau, quả nhiên Lý Đình Tri dẫn một nữ tử đến trước mặt ta.

Người ấy rõ ràng đã gần đến ngày sinh, được nuôi trong Đông Cung, nhưng trước đây ta chưa từng gặp và cũng không nằm trong danh sách những người bị đuổi đi.

Lý Đình Tri nhàn nhạt nói:

“Nàng ta mang hoàng tự trong bụng, sau này Thái tử phi hãy toàn quyền chăm sóc.”

Ta nghẹn lời.

Giỏi lắm.

Hóa ra cũng biết giấu người trong phủ cơ đấy!

Ta nhìn nữ tử yếu đuối trước mặt. Đối phương run rẩy như con thỏ bị hoảng sợ, theo bản năng định quỳ xuống dù đang bụng mang dạ chửa.

Ta vội bước tới đỡ nàng.

Ta là đàn ông, sao nỡ chơi mấy trò đấu đá trong cung chứ?

Nắm lấy cổ tay gầy guộc của nàng, ta không dám nói lớn tiếng, nhẹ nhàng trấn an:

“Đừng sợ, ta không ăn thịt người đâu.”

Ta nở nụ cười, dù trong lòng có chút khó chịu, nhưng dù sao đây cũng là con của Lý Đình Tri.

Ta sẽ đối xử tốt với họ.

Không ngờ Lý Đình Tri lại không vui.

Hắn liếc nhìn bàn tay ta đang chạm vào cổ tay nữ tử kia, bỗng nhiên siết chặt cổ tay ta, mặt lạnh kéo ta ra ngoài:

“Thái tử phi, hãy giữ tự trọng.”

“…”

Thái độ gì đây?

Rõ ràng ta mới là người bị đội nón xanh, mà sao lại giống như ta đang làm gì sai với hắn?

Ta hất mạnh tay hắn ra:

“Thái tử điện hạ, dù thần là nam tử, nhưng cũng không bao giờ có ý định với phụ nữ đã có chồng.

“Quan hệ vợ chồng giữa chúng ta, chẳng qua chỉ là kế sách liên minh tạm thời, thần tự biết rõ.

“Đợi người củng cố địa vị xong, thần nhất định sẽ tự nguyện rời đi, không quấy rầy gia đình hòa thuận của người nữa.”

Lý Đình Tri định nói gì đó, nhưng ta không muốn nghe.

09

Vướng bận chuyện tình cảm lâu ngày, ta suýt quên mất những tháng ngày tự do phóng ngựa phiêu bạt.

Chiều hôm ấy, ta cưỡi ngựa dạo quanh vùng núi rừng ngoại thành suốt buổi, đến khi hoàng hôn buông xuống mới dừng lại, buộc ngựa bên cạnh rồi nằm trên đỉnh núi ngắm hoàng hôn và những đàn chim trời đơn độc.

Không biết nữ tử kia sinh ra sẽ là con trai hay con gái?

Liệu đứa bé có giống hắn không?

Một nỗi đắng cay nhàn nhạt tràn lên lòng. Ta bỗng nhận ra mình đã mơ hồ mà tỉnh ngộ.

Lý Đình Tri là thái tử, tương lai là vua của một nước, làm sao có thể thật lòng dây dưa với một nam nhân cả đời?

Những mộng tưởng viển vông của kiếp trước, chết một lần rồi mà ta lại ngỡ rằng chúng có thể thành sự thật.

Đang mải nghĩ, ta bất chợt nghe thấy tiếng động nhẹ từ mặt đất. Chưa kịp lắng nghe rõ, trước mắt đã hiện ra một đôi giày thêu hoa văn tinh xảo.

Ta trở mình ngồi dậy, nhìn thấy Lục hoàng tử đang đứng đó, miệng nhếch lên nụ cười không mấy thiện chí:

“Thái tử phi, tâm trạng không tốt? Có phải quan hệ với Thái tử không êm đẹp?”

Ta chẳng có chút thiện cảm nào với người này, đứng dậy phủi đất trên người, thản nhiên đáp:

“Không phiền Lục điện hạ bận tâm.”

“Thố tử cẩu phanh*. Lý lẽ này chắc tướng quân đã rõ.”

*Thố tử cẩu phanh: “Thố tử cẩu phanh” (Thỏ chết, chó săn bị thịt) và “Điểu tận cung tàng” (Chim hết thì bẻ cung) là hai câu thành ngữ nổi tiếng của Trung Quốc. Trong kho tàng văn học Việt Nam cũng có những câu thành ngữ với ý nghĩa tương tự, ví như “Qua cầu rút ván”, hay “Được chim bẻ ná, được cá quên nơm”.

Lục hoàng tử bước gần ta, hạ giọng nói:

“Ngày sau nếu Thái tử lên ngôi, người đầu tiên bị loại bỏ chính là phủ Tướng quân các ngươi, giống như phủ Trung Dũng hầu năm đó.”

Ta ngẩng phắt đầu nhìn hắn.

Lục hoàng tử nhếch mép cười lạnh:

“Không tin thì ngươi cứ đi hỏi Lý Đình Tri, hỏi hắn mẹ ruột năm đó rốt cuộc chết như thế nào.”

Đúng là hoàng gia vô tình vô nghĩa.

Ta siết chặt nắm tay, hỏi lại:

“Cho dù chúng ta quy phục Lục hoàng tử, chẳng phải kết cục cũng như nhau sao?”

Lục hoàng tử lắc đầu:

“Bản vương không nhất thiết phải nhờ cậy quân đội Thẩm gia. Chỉ cần phủ Tướng quân không đứng về phía đối lập, ngày sau vẫn là vua là vua, thần là thần.”

Scroll Up