Khi giúp tôi thắt dây an toàn, ngón tay hắn chạm vào cằm tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn đối mắt với tôi vài giây.
Giây tiếp theo, môi tôi bỗng lạnh đi.
Gương mặt Cố Trú Thần gần trong gang tấc.
Thấy tôi không phản ứng.
Hắn lại liếm môi tôi, rồi cười.
Sau đó hắn đứng thẳng dậy, quay về ghế lái.
Tôi dựa vào ghế, đèn đường ngoài cửa sổ từng ngọn từng ngọn lùi lại phía sau.
Không biết vì sao, hốc mắt tôi đột nhiên nóng lên.
Rồi lặng lẽ bắt đầu rơi nước mắt.
Khi Cố Trú Thần quay đầu gọi tôi xuống xe, nhìn thấy cảnh này, hắn lập tức luống cuống.
Sau khi tay chân vụng về lau nước mắt cho tôi, giọng hắn căng lại:
“Sao vậy? Khóc gì chứ?”
Tôi không để ý đến hắn, nước mắt càng rơi dữ hơn.
Hắn xuống xe, kéo tôi ra khỏi ghế.
Một tay giữ sau gáy tôi, ấn mặt tôi vào hõm vai hắn, tay còn lại vỗ từng cái lên lưng tôi.
Hắn thấp giọng dỗ dành:
“Đừng khóc nữa được không?”
Thấy tôi không dừng lại được.
Hắn thở dài, bế bổng tôi lên.
Cánh tay hắn rất vững, lồng ngực cũng ấm áp.
Tôi rất không muốn thừa nhận.
Nhưng trong lòng hắn, tôi lại cảm nhận được sự yên tâm chưa từng có.
Sắp tới cửa thang máy, cuối cùng tôi cũng dần bình tĩnh lại, vùng vẫy muốn xuống khỏi người hắn.
Nhưng hắn không buông tay, thậm chí còn cúi đầu hôn lên trán tôi, bảo tôi ngoan một chút.
Tôi nhíu mày, đang định nói gì đó.
Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng Thẩm Dực.
“Lạc Hoài.”
Tôi ngẩng đầu lên. Qua tầm mắt nhòe đi vì nước mắt, tôi nhìn thấy anh ấy đang đứng cách đó không xa với sắc mặt âm trầm.
Ánh mắt anh ấy trước tiên rơi trên gương mặt lem nhem nước mắt của tôi, sau đó lại rơi trên động tác thân mật giữa tôi và Cố Trú Thần.
Biểu cảm hoàn toàn thay đổi.
Lạnh đến mức khiến người ta run rẩy.
Anh ấy nhìn tôi chằm chằm:
“Lạc Hoài.
“Qua đây.”
11
Cánh tay Cố Trú Thần vẫn còn vòng quanh eo tôi.
Tôi nhân lúc hắn phân thần thì giãy mạnh một cái, trượt khỏi lòng hắn.
Sau đó theo bản năng muốn đi về phía Thẩm Dực.
Nhưng tay lại đột nhiên bị Cố Trú Thần kéo lại.
Thẩm Dực chậm rãi nheo mắt, con ngươi đen như đáy hồ lạnh chìm sao, cả gương mặt đầy vẻ âm u.
Anh ấy ra lệnh từng chữ một:
“Buông tay.”
Cố Trú Thần không những không buông, ngược lại còn khiêu khích kéo tôi vào lòng hắn.
Khóe môi hắn treo một nụ cười như có như không, giọng điệu nhẹ tênh:
“Nếu tôi không buông thì sao?”
Ngay khoảnh khắc lời vừa dứt, Thẩm Dực đã động thủ.
Anh ấy sải bước tới, nắm đấm mang theo gió.
Nện thật mạnh vào bên mặt Cố Trú Thần, âm thanh vừa trầm vừa vang.
Đầu Cố Trú Thần bị đánh lệch sang một bên.
Ngón tay hắn vẫn giữ cổ tay tôi, chưa buông, nhưng cả cánh tay căng cứng.
Bàn tay còn lại chậm rãi siết thành nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc.
Hắn quay đầu lại nhìn Thẩm Dực:
“Thẩm Dực, cậu muốn chết à?”
Ánh mắt Thẩm Dực lạnh như được tôi qua băng:
“Cố Trú Thần, anh vượt giới hạn rồi.”
Cố Trú Thần cười khẩy một tiếng:
“Vượt giới hạn? Cậu có tư cách gì cảnh cáo tôi?
“Đừng quên, nếu cậu muốn trở về nhà họ Thẩm, cậu còn cần tôi phối hợp diễn trò trước mặt ông cụ Thẩm.
“Đắc tội tôi chẳng có lợi gì cho cậu đâu.”
Hai người đối mặt giằng co.
Tôi bị kẹp ở giữa, đầu óc sắp nổ tung.
Ồn.
Rất ồn.
Tôi hơi bực bội rút tay mình khỏi tay Cố Trú Thần, chỉ vào mũi hắn, giọng điệu hung dữ:
“Im miệng!”
Hắn sững ra.
Tôi không để ý đến hắn, xoay người kéo tay Thẩm Dực:
“Vợ ơi đi thôi, chúng ta về nhà! Không thèm để ý đến anh ta!”
Anh ấy nhìn tôi vài giây, sự lạnh lẽo trong mắt dần rút đi.
Khi rời đi, tôi cảm nhận được sau lưng có một ánh mắt vẫn luôn ghim chặt lên người mình.
Tôi không quay đầu lại.
Đèn ở huyền quan trong nhà vẫn còn sáng.
Thẩm Dực sa sầm mặt đi vào trong.
Tôi sáp tới, nhào vào lòng anh ấy.
Cơ thể anh ấy cứng lại trong thoáng chốc.
Tôi kiễng chân, môi nhẹ nhàng chạm lên môi anh ấy, hôn từng cái từng cái, giống như một chú cún nhỏ đang lấy lòng chủ nhân:
“Vợ ơi, đừng không vui nữa.”
Thẩm Dực mặt không cảm xúc cúi đầu nhìn tôi, một tay bóp cằm tôi, ngón cái đặt lên môi dưới của tôi, hơi dùng lực.
“Anh và Cố Trú Thần có phải đã ngủ với nhau rồi không?”
Tôi đau đến nhíu mày, liều mạng lắc đầu, giọng vừa gấp vừa nghẹn:
“Không có, anh không có.”
Tôi vươn tay túm lấy cổ áo anh ấy, kéo anh ấy xuống một chút, nghiêm túc nhìn vào mắt anh ấy:
“Anh chỉ làm chuyện đó với vợ thôi.”
Ngón tay Thẩm Dực khựng lại.
Sau đó từ cằm tôi chậm rãi trượt xuống xương quai xanh, mập mờ vuốt ve, giọng có chút hưng phấn:
“Thật sao, bảo bối? Vậy bây giờ em muốn làm với anh thì phải làm sao?”
Giọng nói của anh ấy có một loại mê hoặc khó nói thành lời.
Tôi đã hoàn toàn bị sắc đẹp trước mắt làm cho mờ đầu óc, choáng váng gật đầu:
“Có, có thể…”
Tôi giơ tay, cởi từng chiếc cúc áo.
Thẩm Dực không giúp, cứ đứng đó nhìn, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Anh ấy một tay ôm lấy khoeo chân tôi, bế tôi vài bước vào phòng ngủ.
Tôi bị ném lên giường.
Giây tiếp theo, cơ thể anh ấy đã áp xuống.
Tôi nhắm mắt lại, hơi thở bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Đầu óc như bánh răng rỉ sét, chậm rãi xoay từng nấc một.
Hình như có gì đó không đúng.

