14
Những ngày sống ở nhà Thẩm Độ tốt hơn tôi tưởng rất nhiều.
Chỉ cần mở miệng gọi một tiếng “Thẩm Độ”, liền lập tức có người đáp “Tôi đây” như hình với bóng.
Dưới sự chăm sóc của cậu ta, tôi sống cuộc đời mà mình hằng mơ ước—một con sâu gạo chính hiệu.
Nhưng dưới vẻ yên bình ấy, lại là vô số gợn sóng ngầm.
Vậy nên khi Thời Dục tìm đến tận cửa, tôi cũng chẳng hề ngạc nhiên.
Nhưng tại sao hắn lại mang theo hành lý đến đây?
Nhìn bộ dáng thản nhiên chỉ huy vệ sĩ dọn đồ vào nhà của hắn, tôi không nhịn được mà chê bai:
“Đây là nhà Thẩm Độ, không phải nhà họ Thời. Anh có thể biết xấu hổ một chút không?”
Hắn liếc nhìn tôi một cái, thản nhiên tiếp tục chỉ huy:
“Không phải em từng nói muốn ở với tôi cả đời sao? Em không muốn sống ở nhà họ Thời, vậy thì tôi sẽ ở bên ngoài cùng em.”
Dù không muốn thừa nhận, nhưng đúng là tôi đã từng nói câu đó.
Lúc nhỏ, chúng tôi cũng từng có khoảng thời gian huynh đệ hòa thuận.
Hắn nuôi lớn Coca từ bé, tình cảm rất sâu đậm, nhưng chỉ cần tôi nói “muốn”, hắn liền hai tay dâng lên.
Có người bắt nạt tôi, hắn cũng luôn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ.
Khi ấy, trong mắt tôi, hắn chính là người anh trai tốt nhất thế gian.
Nhưng từ ngày hắn để Coca cắn vào mông tôi, giấc mơ lớn nhất đời tôi chính là tiêu diệt hắn.
Nghe tôi nói vậy, Thời Dục bật cười thành tiếng:
“Muốn tiêu diệt tôi? Dù em có đợi thêm tám trăm năm nữa cũng không phải đối thủ của tôi đâu.”
“Tưởng tôi yếu đuối như hồi bé à? Anh nghĩ bây giờ tôi còn đánh không lại anh sao?”
“Vậy thì đánh đi, để xem em có thể đánh tôi thế nào?”
“Hừ, khiêu khích tôi à?”
Tôi bất ngờ nhào tới, há miệng cắn ngay lên mặt hắn.
Nhìn dấu răng đỏ chót, tôi cười đắc ý: “Cậu đây có cả tá cách trị anh.”
Hắn bất lực bật cười: “Được rồi, được rồi, em lợi hại nhất.”
Giây tiếp theo, tôi mới ý thức được tư thế của hai người lúc này xấu hổ đến mức nào.
Nhưng vừa định đứng dậy thì eo đã bị hắn siết chặt, kéo sát lại gần hơn:
“Em cứ nói tôi nhớ dai, nhưng thật ra người nhớ dai là em. Tôi chỉ làm có một chuyện mà em ghi hận cả chục năm trời.”
Tôi mím môi: “Ai bảo anh thả chó cắn tôi, còn dùng rắn dọa tôi? Rõ ràng anh biết tôi sợ rắn nhất mà.”
Trong mắt hắn lóe lên tia bất đắc dĩ pha lẫn hối hận: “Chuyện đó là tôi sai, tôi rất hối hận.”
15
Thời Dục nói, hắn làm vậy là vì ghen tị với tôi.
Vì từ nhỏ ba mẹ đã hết mực cưng chiều tôi, tôi chẳng cần làm gì cũng được mọi người yêu thương.
Nhưng hắn thì khác, với tư cách là người thừa kế, chỉ cần mắc một sai lầm nhỏ cũng sẽ bị trừng phạt.
Hắn ghét việc ba mẹ cứ luôn dặn “phải nhường nhịn em trai”, ghét việc khi hắn phải học đủ thứ, tôi lại có thể vô tư chơi đùa.
Những kìm nén và bất mãn ấy đã bùng nổ hoàn toàn vào khoảnh khắc hắn vô tình biết được tôi không phải em ruột mình. Tôi trở thành mục tiêu để hắn trút giận.
“Khoảnh khắc thấy em sợ đến mức mất tiếng, tôi đã hối hận rồi. Nhưng dù tôi có cố gắng bù đắp thế nào, em cũng không chịu gọi tôi một tiếng anh trai nữa.
“Những năm qua tôi rất hối hận. Xin lỗi Thu Thu, là tôi sai rồi.”
Hắn đỏ hoe mắt nhưng không rơi lệ, trong mắt chỉ có đầy sự hối tiếc và cầu xin.
Tôi nhìn hắn, tim như bị từng cơn nhói buốt siết chặt.
Nhìn nhau một lúc, tôi bất ngờ cắn mạnh vào cổ hắn, đến khi mùi máu tanh lan tràn trong miệng mới chịu buông.
“Chuyện Coca cắn tôi, giờ coi như trả xong. Còn vụ bỏ rắn vào chăn tôi, giờ cũng xong luôn. Chúng ta thanh toán sòng phẳng rồi.”
Vừa dứt lời, một giọt nước mắt nơi khóe mắt hắn lập tức rơi xuống: “Thu Thu, cảm ơn em. Tôi yêu em.”
Tôi chết lặng.
Một câu “Xin lỗi” đã khiến tôi hóa giải hết mọi oán hận bao năm.
Nhưng ba chữ “Tôi yêu em” vừa thốt ra, bộ não tôi lập tức đình trệ.
Nhưng tôi không thể phủ nhận—tôi sướng lắm.
Thời Dục, cái gã tự cao tự đại ấy.
Lại có thể khóc lóc thảm thương trước mặt tôi, còn nói yêu tôi.
Cảm giác này còn đã hơn gấp trăm lần so với việc túm đầu hắn lôi xuống đá một phát.
Nhưng trong lúc tôi còn đang tận hưởng khoái cảm chiến thắng, bỗng cảm nhận được một luồng hơi lạnh.
Nhìn xuống, đôi mắt đẫm lệ của Thời Dục lại ánh lên tia nguy hiểm.
Tôi lập tức ôm chặt ngực: “Đồ khốn! Anh lại muốn giở trò gì nữa hả?”
Thời Dục nhếch môi cười, bất ngờ lật người đè tôi xuống sofa:
“Sao có thể nói là giở trò được? Đây gọi là không kiềm chế nổi, là lẽ thường tình.”
Trước khi ý thức hoàn toàn hỗn loạn, suy nghĩ cuối cùng của tôi chính là—hối hận.
Vô cùng hối hận.
Sau này nếu tôi còn mềm lòng với Thời Dục, tôi chính là chó!
16
Thế là, Thời Dục cứ thế ăn bám ở nhà Thẩm Độ.
Bề ngoài, Thẩm Độ chẳng tỏ vẻ gì, nhưng mỗi khi chỉ có tôi với cậu ta, cậu ta lại tội nghiệp kể lể chuyện Thời Dục bắt nạt mình.
Và mỗi lần tôi an ủi, kết cục đều là bị cậu ta chiếm hết lợi.
Lúc nào đến cảnh đó, Thời Dục lại viện cớ rằng “không thể thiên vị” mà bộc lộ mưu đồ đến tận cùng.
Cuối cùng, sau bao lần đấu tranh, tôi bắt hai người họ thề rằng nếu tôi không đồng ý, họ tuyệt đối không được ép buộc tôi.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là vấn đề thời gian.
Một con cừu đã rơi vào hang sói, sớm muộn gì cũng bị ăn sạch.
Thế nên, sau một lần nữa chứng kiến cảnh tranh giành kinh hoàng, tôi lập tức chạy trốn.
Nhưng tôi có thể đi đâu đây? Ngoài nhà họ Thời, chỉ còn ký túc xá.

