12
Biến cố bất ngờ khiến tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, Thẩm Độ đã vác tôi lên vai rồi chạy thẳng ra ngoài: “Đừng có mơ nữa, Thu Thu là của tôi!”
Bị cậu ấy xốc lên xốc xuống đến mức đầu óc quay cuồng, tôi còn chưa kịp mở miệng chửi thì đã bị người khác túm lấy cổ áo kéo xuống.
Vừa quay đầu lại liền đụng phải ánh mắt rực lửa của Thời Dục:
“Tôi biết em gan lớn, nhưng không ngờ em lớn gan đến mức dám ra tay với Tống Lận!”
Câu nói của hắn khiến tôi xấu hổ muốn chui xuống đất trốn đi ngay lập tức.
Nhưng chưa kịp trốn đã bị dồn vào góc tường.
Tôi quýnh đến mức mắt rơm rớm nước: “Anh, bình tĩnh! Bình tĩnh nào!”
“Bình tĩnh không nổi! Nếu còn bình tĩnh nữa thì hai người sắp có con đến nơi rồi!” Thời Dục tức đến đỏ cả mắt.
Thẩm Độ cũng trợn tròn mắt vì câu nói đó: “Thu Thu, cậu có thể làm được chuyện này à?”
Tôi còn chưa kịp chửi “Làm cái đầu cậu!”, đã thấy cậu ta chớp chớp mắt nhìn sang Tống Lận cuối cùng cũng thong thả bước đến:
“Hôn có thể khiến người ta mang thai không?”
Bước chân Tống Lận khựng lại, đôi mắt đen láy quét thẳng đến tôi: “Cậu hôn cậu ta rồi?”
Tôi vội vàng giải thích: “Đương nhiên là không! Là cậu ta hôn tôi! Không đúng, phải nói là cậu ta cắn tôi!”
Không ngờ câu này vừa thốt ra, sắc mặt Tống Lận càng tối sầm lại.
Thẩm Độ lập tức đỏ bừng cả mặt, nói lắp bắp:
“Đó là nụ hôn đầu của tôi, tôi không có kinh nghiệm, rất bình thường mà. Sau này hôn nhiều hơn thì sẽ khá lên thôi.”
Tôi bật cười vì tức: “Cậu còn muốn có lần sau?”
Cậu ta nghe xong, sốt ruột ra mặt: “Sao lại không được muốn? Cậu với Tống Lận thì được, tôi hôn một cái cũng không được à?”
Tôi: “…”
Có ai đến kéo tên ngốc này đi giúp tôi với?!
Đang suy sụp thì Thời Dục chợt túm lấy cằm tôi, từng chữ từng chữ rơi thẳng vào mặt tôi:
“Với Tống Lận thì được? Được cái gì? Nói rõ xem nào?”
Lời vừa dứt, cả ba người đồng loạt nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn đục thủng người tôi.
Thời Dục nghiến răng nghiến lợi, Tống Lận mặt không cảm xúc, còn Thẩm Độ…
Ánh mắt lại sáng rực như đang mong chờ câu trả lời.
Thật đấy.
Tôi mệt rồi.
Trái đất mau hủy diệt đi.
13
Tôi chưa từng nghĩ rằng, một người từ nhỏ luôn “đi qua bụi hoa nhưng chẳng dính một chiếc lá” như tôi, lại có một ngày bị ba người đàn ông vây quanh.
Tống Lận không phải trai thẳng thì thôi đi, nhưng tại sao ngay cả Thời Dục và Thẩm Độ—hai người nhìn phát là biết cứng rắn như thép—cũng cong nốt?!
Điều nực cười nhất là sau từng ấy năm đối đầu, cả ba người bọn họ lại nói rằng thích tôi.
Ha ha.
Thế giới này đúng là một gánh hát lớn, còn cuộc đời tôi chẳng khác gì một trò hề.
Nhờ ba người này, trong mắt bố mẹ, tôi từ “cậu con trai bảo bối” biến thành “tên cáo già gian xảo, lăng nhăng ba lòng hai dạ”.
Không cần họ đuổi, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại nhà họ Thời nữa.
Thế là, tôi bị Thẩm Độ nhặt về nhà.
Vừa bước vào cửa, cậu ta đã cười tươi như hoa, nhiệt tình giới thiệu căn phòng tân hôn mà cậu ấy đã chuẩn bị cho tôi.
…Phòng tân hôn?
Bộ não tôi bị Coca ăn mất rồi à?
Hay là tôi từng hứa hẹn với cậu ta chuyện “bạc đầu không rời, mãi mãi không xa”?
Nếu không thì tại sao lại nghe thấy mấy chữ “phòng tân hôn của chúng ta” từ miệng cậu ta?!
Tôi đau đầu ngắt lời cậu ta đang thao thao bất tuyệt: “Thẩm Độ, hay là cậu cứ đánh tôi một trận cho hả giận đi?”
Bộ dạng si mê của cậu ta lúc này thật sự khiến tôi hơi sợ.
Thẩm Độ sững người, rồi nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nói:
“Tôi chưa từng đánh cậu. Trước đây chưa, sau này cũng không. Tôi sẽ không bao giờ bạo lực gia đình.
“Trước kia tôi bắt nạt cậu chỉ là vì muốn thu hút sự chú ý của cậu thôi. Người thích cậu nhiều như vậy, nếu tôi không làm vậy, đến một cái liếc mắt của cậu tôi cũng chẳng có.
“Tôi luôn nói xấu cậu trước mặt bọn họ là vì sợ họ tranh giành cậu với tôi. Tôi chưa từng thấy cậu xấu xa chút nào cả.”
…
Đột nhiên nghiêm túc như vậy, tôi không biết nên đáp lại thế nào luôn.
Thấy tôi im lặng, cậu ta cúi đầu đầy ấm ức:
“Tôi biết có rất nhiều người thích cậu, tôi không muốn tranh, mà cũng tranh không nổi.
“Tôi chỉ mong trong lòng cậu có thể dành cho tôi một vị trí.
“Một chút thôi, chỉ một chút thích là được. Tôi không tham lam đâu.”
Lòng có chút rung động, nhưng cũng có chút đắc ý.
Kẻ thù không đội trời chung của tôi, bây giờ lại hạ mình đến mức này, thật sự rất thỏa mãn lòng hiếu thắng của tôi.
Nhìn lại thì, hình như Thẩm Độ cũng không tệ lắm.
Khoan đã, chẳng phải trước đây cậu ta thích Tống Lận sao?
Vừa hỏi xong, ánh mắt Thẩm Độ lập tức ánh lên chút căm hận:
“Tôi không thích cậu ta! Tôi khen cậu ta chỉ vì ngưỡng mộ thôi. Nếu biết trước cậu sẽ có cảm tình với cậu ta, tôi đã sớm đuổi cậu ta đi thật xa rồi.
“Việc tôi bị lưu ban cũng không phải vì cậu ta, mà là vì cậu. Bởi vì tôi muốn nhìn thấy cậu mọi lúc mọi nơi.
“Thu Thu, tôi thích cậu, cả đời này chỉ thích mình cậu.”
Tôi vừa mở miệng định nói gì đó, thì môi đã bị cậu ta chặn lại.
Mới mấy ngày ngắn ngủi mà kỹ thuật hôn của cậu ta lại tiến bộ nhanh đến mức này sao?
Nhưng hôn thì cứ hôn đi, còn đưa tay luồn vào áo tôi là sao?!

