“Cho cậu một phút mở cửa, không thì tự chịu hậu quả!”
Chết tiệt! Giọng của thằng bạn từ bé Thẩm Độ!
Sao nó lại tìm tới đây?!
Trước đây nó cứ như chó săn vây quanh Tống Lận, rõ ràng là thích cậu ta, định tranh người với tôi!
Tiếng đập cửa dữ dội kèm theo tiếng gào điên cuồng của Thẩm Độ làm bầu không khí vốn đã khó xử càng thêm ngượng ngùng.
Tống Lận bất lực liếc tôi một cái:
“Đừng đùa nữa, mau cởi trói đi, để Thẩm Độ nhìn thấy thế này cậu ta sẽ hiểu lầm đấy.”
“Thời Thu! Cậu nghĩ cái cửa này có cản nổi tôi không?”
“Ngoan nào, mở cửa đi, hửm?”
“Mười, chín, tám…”
Dưới áp lực từ hai phía, tôi lập tức đè Tống Lận xuống, gào lên thảm thiết:
“Tống Lận! Nếu cậu không cưới tôi, tôi nhất định giết cậu!”
Sau đó nghiến răng, nhắm mắt lại…
03
Trong bệnh viện, giữa những lời trách mắng không ngớt của bác sĩ, tôi khóc như chó.
“Bây giờ biết khóc rồi hả? Trước đó sao không nghĩ đến hậu quả?”
“Đám thanh niên các cậu, chỉ cần máu nóng lên là dám làm mọi thứ, chẳng hề quan tâm mình có chịu nổi hay không…”
Nhưng ngay giây tiếp theo, ông ta đột ngột đổi giọng:
“Hai người ngoài cửa, ai là bạn trai của cậu?”
Tôi nhìn theo hướng ông ấy chỉ, liền thấy hai người ngoài cửa đang đỏ mặt tía tai tranh cãi.
Tôi còn chưa kịp chỉ vào Tống Lận, thì đã nghe bác sĩ lẩm bẩm:
“Thôi bỏ đi, không quan trọng. Hai hay ba người cũng chẳng có gì lạ.”
Nghe xong câu đó, tôi khóc càng to hơn.
Kế hoạch thất bại, bản thân thì bị tổn hại chưa tính, giờ còn bị hiểu lầm là đạp nhiều thuyền cùng lúc.
Tôi sao lại thảm đến mức này chứ?
Khi tôi cầm bệnh án bước ra khỏi phòng khám, cuộc tranh cãi giữa Thẩm Độ và Tống Lận vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Tôi định lén lút chuồn đi, nhưng vừa nhấc chân lên đã bị Thẩm Độ túm lấy cổ áo, kéo đến đứng giữa hai người.
“Thời Thu, có phải nhất định phải đánh gãy chân cậu thì cậu mới chịu yên không?”
Tôi trợn mắt trừng hắn một cái, sau đó mắt đẫm lệ ôm chặt lấy Tống Lận:
“Ông xã, anh ta bắt nạt em.”
Hai chữ “ông xã” vừa thốt ra, ánh mắt cả hai người trước mặt tôi lập tức hiện lên vẻ ngỡ ngàng khó tin.
Thẩm Độ còn giật mình đến mức cả người run lên:
“Cậu vừa gọi hắn là gì?”
Tôi cong môi, hôn nhẹ lên má Tống Lận, cười ngượng ngùng:
“Ông xã đó, tôi đã là người của anh ấy rồi, chẳng phải cậu cũng tận mắt chứng kiến sao?”
“Tống Lận, anh nói đúng không?”
Dưới ánh mắt của tôi, Tống Lận đỏ mặt, nhỏ giọng “ừm” một tiếng.
Tôi lập tức đắc ý, hừ lạnh với Thẩm Độ:
“Sau này tránh xa anh ấy ra, anh ấy là của tôi rồi.”
Nói xong, tôi ra hiệu cho Tống Lận dìu mình rời đi.
Nhưng chưa đi được mấy bước, giọng nói lạnh băng của Thẩm Độ vang lên từ phía sau.
“Tống Lận, cậu tưởng cậu ấy thật lòng thích cậu sao? Cậu ấy chỉ đang đùa giỡn với cậu thôi.”
Tôi giật nảy mình, tên khốn này chẳng lẽ biết gì rồi?
04
Sự thật chứng minh, tôi đã đánh giá hắn quá cao.
Tên này ngoài mách lẻo thì chỉ biết mách lẻo!
“Nó vốn chẳng có trái tim, từ nhỏ đã là một thằng nhóc hư hỏng, không việc ác nào không làm!”
“Ba tuổi đẩy tôi xuống hồ bơi, bốn tuổi lấy tiền tiêu vặt thuê lưu manh đánh tôi. Rõ ràng biết tôi dị ứng xoài mà còn lén cho nước xoài vào sữa của tôi.”
“Năm tuổi còn nhét chuột chết vào cặp sách của Thời Dục, hại anh ta phát bệnh tim suýt chết!”
Nhìn sắc mặt Tống Lận càng lúc càng u ám, tôi tức đến mức bịt chặt miệng hắn:
“Anh nói bậy! Là hắn cho Cola cắn mông tôi trước nên tôi mới dọa hắn thôi!”
“Hơn nữa sau đó hắn chẳng phải cũng trả thù rồi sao? Nhét hai con rắn dài hơn tôi vào chăn, dọa tôi sợ đến mức nói lắp mấy tháng!”
“Còn vụ đẩy anh xuống hồ bơi, rõ ràng là do anh chửi tôi ngu ngốc trước!”
Tôi càng giải thích, giọng càng nhỏ dần, cuối cùng chỉ có thể ngoắc lấy ngón tay Tống Lận, ánh mắt đáng thương:
“Em chỉ hơi hư một chút thôi, không phải quá xấu xa đâu mà…”
Thẩm Độ hừ lạnh một tiếng:
“Tôi mới kể được một góc nhỏ thôi, chuyện quá đáng hơn vẫn còn phía sau…”
Nhưng giây tiếp theo, Tống Lận lạnh giọng cắt ngang hắn:
“Vậy thì sao?”
Thẩm Độ sững sờ:
“Nó xấu xa như vậy, mà cậu vẫn thích nó à?”
Tống Lận thản nhiên liếc hắn một cái, sau đó nắm lấy tay tôi, trầm giọng:
“Tôi không quan tâm trước đây em ấy thế nào, tôi chỉ để ý em ấy về sau sẽ ra sao.”
“Lần sau đừng để tôi nghe thấy những lời này nữa, nếu không chúng ta không cần làm bạn bè nữa.”
Vừa dứt lời, hắn liền bế bổng tôi lên, giữa ánh mắt ngỡ ngàng của Thẩm Độ, sải bước rời đi.
Haizz…
Không hổ là con ruột ba mẹ, giống họ y như đúc, vừa lương thiện lại dễ mềm lòng.
Mắt tôi bỗng thấy cay cay.
Nghĩ ngợi một lúc, tôi không kìm được, siết chặt vòng tay ôm cổ hắn, ghé sát tai thì thầm:
“Sau này em sẽ đối xử tốt với anh, còn tốt hơn cả ba mẹ đối với anh.”
05
Khi về đến nhà, Thẩm Độ đang ngồi trong phòng khách chơi cờ với ba.
Tôi chào hỏi qua loa, rồi kiếm đại một cái cớ để lên lầu.

