Tôi là thiếu gia giả nhà hào môn, để không bị đuổi ra khỏi nhà, tôi ngủ với thiếu gia thật.
Chủ yếu là tự xử lý nội bộ, giành không lại thì gia nhập.
Ngày thân thế bị vạch trần, hắn ta quỳ trước mặt bố mẹ, vẻ mặt kiên quyết:
“Nếu hai người không chấp nhận em ấy làm con dâu, thì cũng đừng nhận con là con trai!”
Đúng lúc tôi tưởng mọi chuyện đã thành công như mong muốn thì anh trai ruột của thiếu gia thật lại đạp cho hắn ta một phát lăn quay:
“Thằng chó, mày dám giành người với anh à!”
Người bạn thanh mai trúc mã vốn nhìn tôi không vừa mắt từ nhỏ lập tức vác tôi lên chạy:
“Đừng có mơ! Thu Thu là của tôi!”
Đù mé!
Không cẩn thận một chút mà đâm thẳng vào cái động gay rồi!
01
Không có chuyện gì tồi tệ hơn việc phát hiện ra mình là hàng giả ngay trong tiệc sinh nhật mười tám tuổi của bản thân.
Nếu có, thì chính là việc chuyện này lại bị kẻ thù không đội trời chung của tôi phát hiện.
Nhìn người trước mặt với dáng vẻ lười biếng nhưng ánh mắt sắc bén, tôi tức giận nắm chặt nắm đấm:
“Vậy nên anh định nói với bố mẹ tôi không phải con ruột họ, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà sao?”
Thời Dục nghe vậy chỉ cười nhạt:
“Sao lại thế được? Em là đứa em trai mà tôi yêu quý nhất mà, sao có thể trơ mắt nhìn em ra đường ngủ gầm cầu được?”
Mẹ nó!
Ghét nhất cái kiểu giả vờ giả vịt này của hắn!
Rõ ràng coi thường tôi, ngày nào cũng bảo tôi là đồ vô dụng, làm mất mặt nhà họ Thời, không bắt nạt tôi thì cũng đang trên đường đi bắt nạt tôi.
Giờ lại diễn vẻ huynh đệ tình thâm?
Tôi không nhịn được trợn trắng mắt:
“Vậy anh muốn thế nào?”
Hắn ngoắc tay, tôi không tình nguyện lắm nhưng vẫn bước đến.
Vừa tới trước mặt hắn, tôi lập tức bị kéo vào lòng. Ngón tay lạnh lẽo của hắn trượt từ má tôi xuống cổ họng.
Tôi nổi hết da gà: “Anh làm cái gì vậy?”
Thời Dục khẽ nhếch mày, đôi mắt đen láy ánh lên cảm xúc tôi không thể hiểu nổi:
“Không còn thân phận thiếu gia nhà họ Thời, em vừa bước ra khỏi cửa, những người từng bị em ức hiếp nhất định sẽ ăn tươi nuốt sống em không chừa một mảnh.”
“Vậy thì sao?”
“Chỉ cần em đồng ý một điều kiện của tôi, tôi sẽ bảo vệ em cả đời không lo cơm áo, giải quyết mọi rắc rối cho em.”
Tôi nhìn hắn đầy hoài nghi:
“Anh mà tốt bụng thế sao? Rõ ràng anh ước gì tôi chết quách đi còn hơn.”
Thời Dục híp mắt, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhẹ:
“Em nói đúng, nếu là anh trai em, tôi sẽ không quan tâm. Nhưng nếu là…”
02
Mẹ nó!
Tôi thề, sớm muộn gì tôi cũng vặn đầu Thời Dục xuống đá như bóng!
Tên biến thái này lại dám có ý đồ với tôi!
Vì câu nói của hắn, tôi tức đến mức dắt theo con Cún đi dạo suốt cả đêm.
Cún mệt lả rồi mà tôi vẫn chưa nguôi giận.
Nhưng chính câu nói này của hắn lại khiến tôi nhìn thấy một lối thoát.
Đã tranh không lại thiếu gia thật, vậy thì tôi trực tiếp làm vợ cậu ta luôn!
Chủ yếu là giành không lại thì nhập hội, dù sao cậu ta cũng thích đàn ông.
Tôi đẹp trai rực rỡ thế này, coi như cậu ta lời rồi!
Trong khách sạn, tôi nhíu mày đầy đau đầu nhìn thiếu gia thật – Tống Lận, đang bị tôi trói chặt như bánh chưng, suy nghĩ xem nên ra tay thế nào.
Tống Lận khẽ thở dài, sau đó nhìn tôi với vẻ bất lực:
“Cậu lại định làm trò gì đây, thiếu gia?”
Tôi sững lại một chút, sau đó lập tức nâng mặt cậu ta lên, ép cậu ta nhìn vào mắt mình:
“Tống Lận, tôi có đẹp không?”
Tống Lận đơ ra, sau đó hơi mất tự nhiên quay mặt đi:
“Cũng… cũng được.”
Trong lòng tôi lập tức nở hoa!
Cũng được nghĩa là đẹp, đẹp nghĩa là thích, thích nghĩa là nhất định phải cưới!
Mẹ tôi xem phim “Tổng tài bá đạo yêu tôi” hay “Cô vợ nhỏ bỏ trốn của Cố thiếu” đều diễn như thế!
Tôi đưa tay nâng cằm cậu ta lên, hơi ngửa đầu:
“Gia để mắt đến cậu rồi, ra giá đi.”
“Cậu bị điên à?” Tống Lận trợn to mắt.
Tôi nhớ lại kịch bản, nheo mắt, lộ ra ánh nhìn đầy quyết tâm:
“Cậu đang chơi trò lạt mềm buộc chặt à? Tôi khuyên cậu một câu, gia đây không có kiên nhẫn chơi cùng cậu đâu.”
Nói xong, tôi không đợi cậu ta trả lời mà lập tức ra tay, nhanh chóng lột sạch đồ của cậu ta.
Sững sờ một lúc, tôi giật đại cái chăn bên cạnh đắp lên cậu ta:
“Cậu đã nghe về Plato chưa?”
Khóe miệng Tống Lận giật giật:
“Cậu lột sạch đồ của tôi chỉ để nói chuyện về Plato?”
Tôi chột dạ quay mặt đi, không dám nhìn cậu ta.
Không phải tôi nhát, mà là thực sự ra tay không nổi!
Nhưng nếu còn do dự, biết đâu tôi sẽ bị tên biến thái Thời Dục kia đè ngược lại!
Nhìn vẻ mặt bất lực của Tống Lận, tôi nghiến răng, dứt khoát cởi sạch đồ của mình.
Đang chuẩn bị chơi lớn thì chuông cửa đột nhiên vang lên, ngay sau đó là một tiếng gầm đầy giận dữ:
“Thời Thu! Cậu lại định bắt nạt Tống Lận nữa hả?

