Tôi hơi không theo kịp tình huống, nhưng vẫn xuống xe cùng anh.
Sau khi xuống xe, một cơn gió lạnh thổi tới.
Hạ Dương đột nhiên nhìn chằm chằm vào eo tôi, ánh mắt sâu thẳm.
Tôi theo bản năng cúi đầu nhìn một cái.
Hôm nay tôi mặc một chiếc áo len dệt kim rộng màu đen, khá thông gió.
Bị gió thổi lên, có thể thấy một đoạn eo.
Tôi vội kéo áo xuống.
Hạ Dương lại mở cửa xe, đưa áo khoác trench coat của anh cho tôi.
“Mặc vào đi, lạnh.”
Tại sao anh lại đối tốt với tôi như vậy?
Trong lòng dâng lên một niềm vui, tôi mặc áo của anh vào.
Trên áo có mùi nước hoa nhàn nhạt.
Rất dễ ngửi.
Ông chủ quen tôi, nhìn thấy tôi thì cười chào tôi ngồi xuống.
Tôi hỏi Hạ Dương muốn ăn gì, anh nói ăn món đặc trưng mà trước đây tôi từng nói muốn dẫn anh đến ăn.
Tôi khẽ ho một tiếng, nói với ông chủ:
“Hai bát mì nước trong, một bát không bỏ rau mùi.”
Hạ Dương không ăn rau mùi.
Nghe vậy, anh nhìn tôi rồi nhướng mày.
Im lặng ăn xong mì, tôi lại cảm ơn Hạ Dương lần nữa:
“Tối nay thật sự cảm ơn anh, tôi về nhà trước đây.”
Tôi xoay người muốn đi, Hạ Dương phía sau đột nhiên hỏi tôi:
“Lâm Hồi, có phải từ rất lâu trước đây cậu đã từng nhìn tôi chơi bóng ở sân bóng đó không?”
Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?
Tôi đáp:
“Ừ.”
Hạ Dương:
“Có một lần tôi đang chơi bóng, có một ông chú định trộm túi của tôi, là cậu ngăn lại à?”
Tôi nói:
“Ừ.”
“Có một lần trời mưa, là cậu đặt ô bên cạnh ba lô của tôi à?”
Tôi lại gật đầu.
Hạ Dương đột nhiên khẽ cười:
“Nếu hôm nay bọn họ không nhắc tới, tôi cũng không biết.”
Tôi mím môi nói:
“Không biết cũng không sao.”
Hạ Dương bất ngờ hỏi:
“Cậu… bây giờ còn thích tôi không?”
Tôi không nói gì, đoán ý anh.
Anh thấy tôi rất ghê tởm?
Không muốn tôi thích anh sao?
Tôi hơi hoảng loạn nói:
“Hôm nay bố mẹ đi công tác về, bảo tôi về nhà ăn cơm, tôi chỉ đi ngang qua sân bóng thôi, tôi không biết anh ở đó.”
“Tôi biết tôi lừa anh, anh rất tức giận, rất ghét tôi.”
“Nhưng mấy lần gần đây, tôi và anh thật sự đều là tình cờ gặp. Tôi không cố ý tiếp cận anh, không cố ý xuất hiện bên cạnh anh.”
“Anh yên tâm, sau này thấy anh, tôi nhất định sẽ đi đường vòng.”
Hạ Dương như bị tôi chọc tức đến bật cười, đột nhiên vươn tay ôm lấy tôi.
“Lâm Hồi, đồ ngốc này.”
Tôi bị mùi hương của Hạ Dương bao phủ.
Tôi nghe thấy anh khẽ nói:
“Lúc mới biết bị cậu lừa lâu như vậy, đúng là tôi rất tức giận.”
“Nhưng khoảng thời gian này tôi đã nghĩ rất nhiều. Tôi không khống chế nổi việc nghĩ đến cậu, ngày nào cũng nghĩ. Tôi thường lật lại lịch sử trò chuyện của chúng ta rồi ngủ.”
“Ngày hôm đó nhìn thấy cậu ngồi trên xe lăn, tôi đau lòng muốn chết.”
“Biết cậu âm thầm thích tôi lâu như vậy, tôi vừa vui vừa đau lòng.”
“Tối nay nhìn thấy cậu bị quấy rối, tôi còn có cả ý nghĩ muốn giết chết đối phương.”
“Lâm Hồi, tôi đã nghĩ thông rồi. Người tôi vừa gặp đã yêu chính là một người tên Lâm Hồi. Dù người đó là nam hay nữ, tôi đều thích. Lúc tôi mới ra nước ngoài, người ngày nào cũng tìm truyện cười để an ủi tôi là Lâm Hồi. Người ngày nào cũng thức khuya nói chuyện, cổ vũ tôi là Lâm Hồi.”
“Dù cậu ấy là đàn ông, tôi vẫn thích.”
“Hôm đó ở nhà cậu, tôi đã nói rất nhiều lời quá đáng với cậu. Xin lỗi.”
“Bảo bối, chúng ta làm hòa được không?”
14
Tôi bị Hạ Dương ôm chặt, nhưng lại cảm thấy mọi thứ hiện tại đều rất không chân thật.
Đẹp như đang nằm mơ.
Hốc mắt nóng lên, tôi dùng sức chớp mắt.
Tôi khẽ hỏi:
“Hạ Dương, anh thật sự là thật sao?”
Hạ Dương lùi ra một chút, nâng cằm tôi lên, cúi xuống hôn tôi.
Trán anh áp vào trán tôi, thấp giọng hỏi:
“Bây giờ thì sao?”
“Có thấy chân thật hơn chút nào không?”
Tôi gật mạnh, lại ôm chặt lấy anh:
“Hạ Dương, sau này em sẽ không lừa anh nữa.”
Bên ngoài bắt đầu mưa.
Hạ Dương kéo tôi lên xe.
Cửa xe vừa đóng, anh lại sáp tới hôn tôi.
Tôi rung động đáp lại anh.
Như thể cảm thấy chúng tôi chưa đủ gần, Hạ Dương kéo tôi đứng dậy, để tôi ngồi lên đùi anh.
Anh đỡ sau gáy tôi, lại bắt đầu hôn tôi.
Mãi đến khi tôi thở không nổi, Hạ Dương mới buông tôi ra.
Chúng tôi không hôn nữa, chỉ ôm nhau nói chuyện.
Tôi rất phấn khích, nhưng cũng thấp thỏm, xác nhận đi xác nhận lại với Hạ Dương:
“Hạ Dương, trước đây anh là trai thẳng, bây giờ hôn một nam sinh, anh có thấy kỳ lạ không?”
Hạ Dương đỡ mông tôi kéo lên một chút, để tôi cảm nhận sự thay đổi của anh.
Anh nói bằng giọng mập mờ:
“Em nhìn anh giống người thấy kỳ lạ lắm à?”
Mặt tôi lập tức nóng lên, tôi vùi đầu vào ngực anh, không nói gì.
Hạ Dương lại bắt đầu hôn tôi.
Những hạt mưa lớn đập vào kính xe, che đi âm thanh hôn nhau khiến người ta đỏ mặt trong khoang xe.
Hạ Dương tựa đầu lên vai tôi, đáng thương nói:
“Làm sao đây? Mưa càng lúc càng lớn rồi.”
“Bảo bối, anh có thể mượn sofa nhà em ngủ lại một đêm không?”
15
Tôi đưa Hạ Dương về nhà.
Đã xác nhận quan hệ rồi, không có lý do gì để anh ngủ sofa cả.
Sau khi rửa mặt xong, chúng tôi nằm trên giường.
Hạ Dương đột nhiên lên tiếng:
“Bảo bối, muốn sờ cơ bụng không?”
Có chuyện tốt như vậy, đương nhiên tôi không thể bỏ qua.

