Tôi đứng sau lưng cậu ta, thở dài, đưa tay bịt miệng cậu ta lại.

“Là cậu tự chui đầu vào.

“Đã thấy rồi thì… không đi được nữa đâu.”

Một giây sau, pheromone đầy sát khí của tôi lan tỏa khắp người cậu ta.

Cậu run lên trong vòng tay tôi, vừa khóc vừa phát run.

“Ưm… ư ư ư…”

Tôi cúi đầu, khẽ hít một hơi.

“Ơ? Mùi bánh kem bơ à…”

Không kiềm được, tôi đã nếm thử mùi bánh kem ấy.

Bạch Phi Ưng mềm nhũn nằm dưới chân tôi, vừa khóc vừa run, như một chú chó con mới sinh.

Bên cạnh là xác của tên phụ trách, nằm đó, mắt còn mở, không nhắm nổi.

Cậu ta ôm lấy chân tôi, cuộn mình lại.

“Tôi không sạch sẽ nữa rồi…

“Nếu Thiên Lâm ca ngửi thấy mùi này, anh ấy sẽ không cần tôi nữa…

“Hu hu hu…”

Quả là công tử con nhà danh giá, vẫn giữ chuẩn “đức hạnh nam nhi” phết.

Tôi xoa nhẹ cổ cậu ta, dịu dàng an ủi:

“Không sao đâu, tôi sẽ không nói. Anh ta sẽ không biết đâu.

“Nhưng cậu phải ngoan, hiểu không?”

Trong mắt cậu ta hiện lên do dự và giằng xé, nhưng rất nhanh đã bị pheromone của tôi áp chế, ngoan ngoãn gật đầu.

“Vâng…”

Tôi liếc mắt về phía cái xác:

“Giúp tôi xử lý cái xác kia đi. Với thân phận và gia thế của cậu, chuyện này đâu khó.

“Mục Thiên Lâm sắp đến đón tôi rồi, tôi sẽ chờ cậu ở biệt thự của anh ta.”

Xử lý xong phiền phức, tôi phủi tay bỏ đi.

Khi lên phi thuyền của Mục Thiên Lâm, tôi hiếm khi cho anh ta một nụ cười.

Mục Thiên Lâm hơi ngỡ ngàng vì được sủng ái bất ngờ:

“Hôm nay… tâm trạng em tốt lắm à?”

Tôi: “Ừ, gặp được người thú vị.”

Nghĩ tới mùi bánh kem ngọt ngào trên người Bạch Phi Ưng, tôi khẽ lẩm bẩm thêm một câu:

“Rất ngọt.”

Thế là, lông mày của Mục Thiên Lâm nhíu lại cực căng, suốt cả chuyến bay không thèm nhìn mặt tôi nữa.

18

Không thể không nói, đời đúng là kịch bản viết sẵn – chuyện trùng hợp đến khó tin.

Vừa đến biệt thự nhà Mục Thiên Lâm, hai nhân vật quan trọng khác cũng xuất hiện.

Cố Liên Thanh – con trai của Đế Thích Thiên, nhân vật công số một trong nguyên tác – ra sân rồi.

Hắn là con trai của Thiên Đế Đế Thích Thiên và công chúa A Tu La tộc.

Tính theo vai vế, chắc tôi phải gọi hắn là cháu?

Nhưng hắn không nhận ra tôi. Vị thái tử của Phật quốc này lúc này mặt mũi đầy ưu sầu.

“Thiên Lâm, cậu nói xem, vì sao Tống Kiều lại luôn hiểu lầm lòng tốt của tôi vậy?”

Khác với cặp ba người yêu hận tình thù của công hai, cặp của công một và thụ chính là kiểu cạnh tranh.

Thụ chính vốn là một Omega yếu ớt, để chứng minh rằng Omega cũng có thể làm được những gì Alpha làm được, cậu ta tiêm thuốc ức chế pheromone, giả thành Beta (nói ngắn gọn là “giả B”), lén lút thi vào trường quân đội.

Sau đó không những tốt nghiệp xuất sắc, mà còn gia nhập hạm đội quân sự, dần dần thăng tiến nhờ năng lực chiến đấu và chỉ huy siêu đỉnh.

Trong suốt quá trình ấy, cậu đã gặp và nảy sinh tình cảm với Cố Liên Thanh – vị thái tử đang giấu thân phận để rèn luyện ở tuyến dưới.

Hai người cứ thế dây dưa mãi chưa rõ ràng.

Thái tử thì vừa rối ren vì lỡ yêu một người “Beta”, không biết ăn nói với phụ hoàng ra sao, vừa khổ vì không đoán nổi lòng Tống Kiều – lúc gần lúc xa, làm hắn khổ muốn chết.

Thế nên hôm nay hắn mới tìm đến Mục Thiên Lâm để trút bầu tâm sự.

Vừa nói xong, thấy tôi đứng đó, hắn rõ ràng sững người:

“Vị này là?”

Tôi chủ động bước tới, ôm lấy tay Mục Thiên Lâm, lắc lắc, mắt long lanh, giọng mềm nhũn hỏi:

“Thiên Lâm ca, người kia là ai thế? Sao cứ nhìn tôi chằm chằm vậy?”

Mục Thiên Lâm rõ ràng bị tôi “nũng” đến choáng váng, mắt mở to, mất mấy giây mới khụ một tiếng, nghiêm giọng nói:

“Khụ! Tham kiến Thái tử điện hạ.

“Đây… là bạn trai tôi.”

Cố Liên Thanh sốc toàn tập, lập tức kéo anh ta ra một góc, hạ giọng trách:

“Cậu điên rồi à? Tiểu Bạch biết chưa?”

Mục Thiên Lâm mím môi, trong mắt lướt qua một tầng cảm xúc phức tạp.

Tôi liếc nhàn nhạt anh ta một cái, anh ta như thể đã hạ quyết tâm lớn lao lắm, nói:

“Có lẽ vẫn chưa biết. Tôi sẽ tự mình giải thích với cậu ấy.”

Cố Liên Thanh nghe vậy thì không còn tâm trạng nói chuyện tình cảm của mình nữa, lập tức cảnh báo:

“Để cho Trì Quốc Thiên Vương và Đa Văn Thiên Vương biết chuyện này, họ sẽ không tha cho cậu đâu!”

À đúng rồi, Mục Thiên Lâm với Bạch Phi Ưng là cặp đôi được thiên giới công nhận – chính là couple “thần tiên”.

Nếu bị lộ ra, liệu Mục Thiên Lâm còn đứng về phía tôi không?

Nếu Thiên tộc bắt anh ta phải giết tôi, anh ta sẽ làm gì?

Càng nghĩ… tôi càng thấy tò mò.

19

Buổi tối để chào mừng Thái tử điện hạ, Mục Thiên Lâm tổ chức một buổi tiệc rượu ở biệt thự.

Các tướng lĩnh ở Bắc Câu Lô Châu đều đưa theo người thân đến dự.

A Tu La tộc thì chẳng có gì ngon, trong khi Thiên tộc – nơi tầng trời thứ 33 – vật chất phong phú, tiệc tùng ca múa chẳng thiếu gì.

Trên bầu trời biệt thự, dạ xoa và tu la tuần tra liên tục. Trong hội trường, Kim Na La và Càn Đạt Bà biểu diễn múa hát, không khí tràn ngập hương rượu nồng.

Tôi mặc lễ phục được thiết kế riêng, vừa vặn, cổ đeo nơ đỏ trông y như một đứa nhóc được người lớn dắt đi dự tiệc.

Mục Thiên Lâm và Cố Liên Thanh bận rộn xoay vòng giữa các nhóm tướng lĩnh và đại diện thế lực.

Scroll Up