Tạm biệt nhé, Mục thiếu tướng… người tình bé nhỏ của tôi!”

Rồi… trước mặt anh ta, tôi tự phát nổ.

Mặc Thiên Lâm sững người trong vài giây, rồi như điên dại mà đập cửa buồng kính nơi giam tôi.

Nhưng cái lồng giam anh thiết kế quá kỹ, ngay cả anh cũng không mở được, chỉ có thể tuyệt vọng nhìn máu loang đầy phòng, và tôi – biến mất.

Thân thể gốc này mang huyết thống hoàng tộc A Tu La.

Dù chết bao nhiêu lần, vẫn có thể tái sinh ở A Tu La Giới.

Yêu đương thất bại? Không sao.

Giờ là lúc khởi nghiệp!

Chúng sinh của A Tu La giới, vương của các ngươi đã trở lại!

24

Sau cái chết giả ấy, tôi quay trở về A Tu La giới.

Quãng thời gian dưỡng thương ở Thiên giới đã giúp tôi phục hồi toàn bộ sức mạnh tinh thần.

Pháp thân mới của tôi cao lớn uy mãnh, ba đầu tám tay, hùng dũng vô cùng.

Việc đầu tiên là tập hợp tàn quân còn sót lại của cha thân xác gốc.

Sau đó, tôi lần lượt tấn công ba bộ tộc lớn còn lại, hạ sát ba đại vương A Tu La, thống nhất cả giới.

Tôi – trở thành A Tu La Vương tối cao!

Thiên tộc biết tin, lo sợ tôi sẽ gây chuyện nên đã phái quân đội tấn công.

Nhưng chỉ cần tôi giải phóng pheromone sát khí, cả chiến trường đã hỗn loạn – lính Thiên tộc lăn lộn, không thể kháng cự.

Sau đó họ phát triển công nghệ mới – đeo mặt nạ chống pheromone.

Không sao!

Chiến hạm liên hành tinh của họ cũng không đỡ nổi một cú đá từ pháp thân tôi.

Dù là Long Vương Naga, Kim Sí Đại Bằng, hay Rắn Ma Ma-ha –

Tất cả đều bị tôi nghiền nát!

Thiên tộc không ngờ tôi lì và mạnh đến thế, đành phải cử sứ giả đến đàm phán.

Và khi nhìn người đó bước xuống tàu… tôi nhận ra ngay.

Dù đã không còn tuyến thể, nhưng tôi vẫn nhận ra anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên…

24

Dù gì thì… anh ta cũng là người đầu tiên tôi đánh dấu mà.

Nhưng rõ ràng – anh ta không nhận ra tôi.

Bây giờ tôi đã khác. Tôi không còn là kẻ yếu đuối ngày nào nữa.

Tôi là phiên bản trưởng thành, cao hai mét tám, lực chiến max ping, tổng công vũ trụ.

A Tu La Vương mạnh nhất lịch sử – đến Alpha cũng câm nín, Omega thì nước mắt giàn giụa.

Mặc Thiên Lâm nhìn tôi vài giây, rồi mở miệng:

“A Tu La Vương, tôi thay mặt Thiên Đế đến đây đàm phán hòa bình.

Nếu ngài có điều kiện gì, xin cứ nói.”

Tôi cười toe toét, ngạo nghễ:

“Được thôi, điều kiện đầu tiên:

Gửi ba vạn Thiên tộc đến đây, mỗi ngày phụ trách dâng rượu thịt cao cấp cho các chiến binh A Tu La.”

Anh ta suy nghĩ vài giây, rồi gật đầu: “Được.”

Tôi tiếp tục:

“Thêm ba ngàn thần nữ chuyên biểu diễn ca múa nhạc, cho lính bên tôi cũng được ‘giải trí’ chút.”

Mặc Thiên Lâm vẫn kiên nhẫn: “Chấp nhận.”

Tôi bắt đầu cảm thấy vui vui – nhìn kiểu này là thật tâm đàm phán rồi.

Thế là tôi tăng độ khó:

“Cắt nhượng bốn đại khu vực Đông – Tây – Nam – Bắc, cho Tứ Đại Thiên Vương trông cổng cho tôi.”

Mặc Thiên Lâm bắt đầu run rẩy: “Cậu…”

Tôi nhân lúc anh ta chưa kịp phản ứng, tung đòn chốt hạ:

“Thành Thiện Kiến dâng cho tôi làm thủ đô, ghế Thiên Đế để tôi ngồi.

Còn Đế Thích Thiên – làm nam sủng của tôi.”

Bốp!

Mặc Thiên Lâm không chịu nổi nữa, đập bàn đứng dậy:

“Diệp Lương Trừng! Cậu… cậu đúng là không biết xấu hổ!

Cậu đã phá nát đời tôi, giờ còn muốn phá nát cả thiên hạ à?!”

Tôi sửng sốt:

“Hả? Ủa???

Anh biết tôi là ai?”

25

Cuộc đàm phán giữa A Tu La và Thiên Giới, kết thúc bằng việc sứ giả Thiên tộc phản bội chính mình.

Mặc Thiên Lâm – vì sợ tôi ra ngoài tiếp tục “phá người”, kiên quyết ở lại A Tu La giới để canh chừng tôi.

Thậm chí, dọn vào ngủ chung cung, mặc tạp dề, nấu cơm, giặt giũ, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho tôi như… vợ đảm chính hiệu.

Tôi vốn định từ chối. Nhưng cơm anh nấu ngon xuất sắc, nước mắt lưng tròng ăn hết ba bát rồi mới nhớ mình phải từ chối.

Tôi liếc nhìn anh, nửa giễu cợt, nửa cảm thán:

“Mặc Thiên Lâm, anh làm thế này, nhà anh biết không đấy? Anh đừng tưởng, nấu mấy bữa cơm là tôi sẽ bỏ ý định đánh Thiên tộc.

Tài nấu ăn với mặt đẹp của anh mà đem so với ngai vàng Thiên Đế… chẳng đáng giá tí nào.”

Anh cau mày, thoáng có vẻ tức giận, nhưng vẫn nén lại.

“Suốt ngày đánh đấm có gì hay ho? Cậu … chưa từng nghĩ đến việc dừng lại, rồi sống những ngày bình yên bên người mình yêu sao?”

Tôi liếc xéo anh:

“Người mình yêu? Ý anh là… anh á?”

Anh cắn răng, lộ vẻ cay cú:

“Tôi đã viết thư cho Thiên Đế và cha tôi, xin được kết thân liên minh giữa Bắc Câu Lư Châu và A Tu La, dùng tài nguyên của cả một châu để hỗ trợ cô xây dựng lại giới này.

Tôi sẽ dạy họ âm nhạc, lễ nghĩa, hương đạo, văn hóa, cho A Tu La cũng có cuộc sống văn minh như Thiên tộc.”

Tôi hơi sững người.

“Trước đây, để thoát khỏi sự kiểm soát của tôi, anh còn tự tay phẫu thuật cắt tuyến thể, bày mưu nhốt tôi lại. Giờ thì đòi cưới tôi? Anh biết hành vi này gọi là gì không? Đòi dính ngược!”

Anh nghiến răng:

“Tôi… tôi hối hận rồi!

Lúc trước tôi tức giân, tức giận vì em đã có tôi rồi mà còn đi tìm người khác!”

“Tôi chỉ muốn dằn mặt, muốn em chỉ được nhìn tôi, tôi không nghĩ e, sẽ chọn cách tự nổ tung…”

“Xin lỗi…”

“Diệp Lương Trừng, tôi sai rồi.”

“Từ giờ tôi nghe lời em, em muốn gì cũng được,

“Miễn là đừng đối đầu với Thiên Đế nữa.”

… Tôi. Tôi thật sự. Tôi muốn khóc.

Không thể tin được – Mặc Thiên Lâm ngày xưa lạnh lùng, tự trọng, cao ngạo như vậy,

giờ lại là một kẻ si tình mê dại!

Tôi cảm động lắm.

Rồi… suýt bóp cổ anh ta cho tỉnh lại.

Yêu đương? Không có cửa!

Tôi là con người của sự nghiệp!

Tôi là người sẽ làm bá chủ vũ trụ!

Tôi không bao giờ vì một người đàn ông mà từ bỏ cơ hội lên làm Thiên Đế!

Ngay giây tiếp theo, tôi bị đá bay khỏi cái thế giới này.

Giữa không trung hiện lên hai dòng chữ lớn:

【Diệp Lương Trừng, đăng xuất khỏi thế giới ABO!】

【Người khác thì mở hậu cung tới tầng 12 rồi, cậu thì phá là chính!】

Tôi rơm rớm:

“Ặc… cái này là thiệt hả? Lẽ nào đều là nằm mơ?”

– Kết thúc.

 

Scroll Up