Cố Liên Thanh đổ người xuống sàn, ánh mắt trống rỗng, không rõ là đã ngất đi hay chỉ đơn giản là buông xuôi.
Nhưng dù gì thì… làm thái tử cũng không phải dạng vừa.
Không như Bạch Phi Ưng – chỉ biết làm nũng và lăn lộn.
Hắn chống tay ngồi dậy, thở hổn hển, hỏi tôi:
“Cậu… rốt cuộc cậu là gì? Sao lại có thể đánh dấu được cả Alpha và Omega?”
Tôi gãi cằm nghĩ một lúc… Gọi tôi là “bug game” chắc cũng đúng (không phải đùa).
Tôi bình tĩnh giải thích:
“Xét theo cài đặt ban đầu, tôi là một Enigma – tồn tại vượt trên hệ thống ABO.
Tôi có thể đánh dấu bất kỳ giới tính nào.
“Nhưng yên tâm, dấu hiệu của tôi chỉ có người bị đánh dấu mới cảm nhận được, người ngoài hoàn toàn không biết.
“Bề ngoài, các người vẫn giữ được danh dự và thể diện.
“Thế nào? Có người chủ nhân tâm lý như tôi, vui không?”
Cố Liên Thanh nhìn tôi, ánh mắt như muốn giết người bằng dao.
“Vậy còn Mặc Thiên Lâm thì sao? Cậu cũng làm thế với cậu ấy à?”
Tôi thở dài, đúng là tình anh em vượt qua mọi thứ. Đến mức này rồi mà còn lo cho người khác.
Tôi nâng cằm hắn, từ trên nhìn xuống:
“Anh đoán xem?”
Dù sao thì Cố Liên Thanh cũng cao gần mét chín, vai rộng eo thon, khí chất tổng tài.
Trên người toàn mùi rượu vang nồng nàn, mê người.
Tôi quay sang hỏi Bạch Phi Ưng:
“Tiểu Bạch, muốn ăn món ngon không?”
22
Phải nói, Bạch Phi Ưng thật sự rất biết nghe lời tôi.
Tôi vừa nói xong, cậu ta lập tức hiểu ý, mỉm cười rồi dịu dàng áp sát lại gần Cố Liên Thanh.
Tôi thì ung dung rút cái máy ảnh mà “mượn tạm” từ chỗ Mặc Thiên Lâm ra, click click click – chụp lia lịa mấy tấm hình “kỷ niệm” quý giá.
“Thái tử điện hạ, có mấy tấm này rồi, chúng ta giờ là cùng hội cùng thuyền rồi nhé~
Anh cũng không muốn mấy bức hình này bị rò rỉ khắp Mạng Liên Ngân Hà, để cho Tống Kiều tướng quân – người anh ‘thương thầm’ – thấy đâu ha?”
Cố Liên Thanh vừa gạt Bạch Phi Ưng ra, vừa nghiến răng nguyền rủa tôi:
“Người A Tu La các ngươi… đúng là bản chất thâm độc!
Chỉ xứng mãi mãi sống trong cái vực tối của giới A Tu La thôi!”
Tôi cười nhẹ:
“Cảm ơn lời khen nhé~
Nhưng đừng quên, trong người anh cũng có một nửa dòng máu A Tu La đấy.
Biết đâu miệng thì chửi rủa, mà trong lòng lại thấy… khoái thì sao?”
Tối hôm đó, Cố Liên Thanh đã chửi tôi bằng tất cả từ ngữ xấu xa mà hắn biết.
Chửi nhiều nhất là cái câu “A Tu La vô đạo đức”.
Thật ra… tôi như vậy rồi còn cần người khác nhấn mạnh à?
Nhưng không sao, tôi sẽ dùng nụ cười quyến rũ của mình, để khuất phục hắn.
“Anh chửi như vậy, tôi nghe cũng giống như đang được khen ấy chứ~
Thái tử điện hạ à, bộ dạng bây giờ của anh… thật sự quá quyến rũ, khiến tôi không nhịn được, phải chụp thêm mấy tấm nữa!”
Nói ra thì cũng tự hào phết, ba người bị tôi đánh dấu bây giờ:
– Một là con trai của Đế Thích Thiên,
– Một là con trai của Trì Quốc Thiên Vương,
– Một là con trai của Đa Văn Thiên Vương.
Nếu tôi lệnh cho ba người đó đem quân giúp tôi đánh chiếm giới A Tu La…
Ôi trời ơi, đúng là phấn khích tột độ luôn!
Tới lúc đó, hạ ba đại vương của A Tu La, tôi sẽ trở thành Minh Chủ duy nhất, thống lĩnh toàn bộ Giới A Tu La!
Chờ tôi dựng xong thế lực, tôi sẽ đánh ngược lên Thiên giới, giẫm Đế Thích Thiên dưới chân, xem ông ta có mùi gì!
23
Nhưng mà… đời không như mơ.
Là một phản diện có tham vọng bá chủ cả Thiên Giới và vũ trụ, tôi lại thất bại thảm hại ngay từ màn đầu.
Chuyện là, cái máy ảnh tôi dùng chụp hình Cố Liên Thanh và Bạch Phi Ưng… nó tự động đồng bộ ảnh lên đám mây.
Mặc Thiên Lâm – người ban đầu đưa tôi cái máy ảnh đó – đã thấy hết tất cả.
Biết tôi lăng nhăng sau lưng anh ta, còn đi đánh dấu đủ loại người…
Anh ấy hắc hóa luôn.
Anh ta đến bệnh viện, tiêm thuốc ức chế pheromone, sau đó phẫu thuật cắt tuyến thể, chấm dứt toàn bộ sự kiểm soát tinh thần của tôi đối với anh ta.
Rồi… anh ta dàn dựng một kế hoạch bắt giữ vô cùng tỉ mỉ.
Chờ lúc tôi sơ hở, bắt tôi nhốt lại.
Tôi cố gắng giở trò nịnh nọt, đánh vào tình cảm:
“Nghe tôi nói đã…Tôi chỉ đùa với họ thôi, còn với anh là thật lòng!”
Mặc Thiên Lâm lúc đó đỏ cả mắt, trong đôi mắt tràn ngập thù hận.
Không còn tuyến thể, anh ta không còn mùi hương chanh mát thường ngày, chỉ còn sự lạnh lẽo, vô tình đến rợn người.
“Diệp Lương Trừng, em không có trái tim.”
“Tôi không tin em nữa.”
“Cái lồng này… là món quà ‘đặc biệt’ tôi dành riêng cho em, thích chứ?”
“Em không cần tình yêu của tôi đúng không?”
“Vậy thì hãy sống mãi trong sự ghét bỏ của anh đi!”
Nghe xong, tôi lập tức ôm đầu, hoảng loạn cực độ.
Tôi khóc, tôi cười điên dại, tôi gào thét, tôi bò trườn trên sàn như một kẻ bị vứt bỏ.
Sau đó… tôi đứng dậy, bước tới sát song sắt, nhìn anh ta bằng ánh mắt điên rồ.
“Anh nghĩ… tôi sẽ như thế này mãi sao?”
Nếu là thân xác gốc này, lớn lên trong ám ảnh của Thiên Lâm, có thể sẽ sụp đổ.
Nhưng tôi thì không.
Tâm trí tôi luôn rất ổn định – ổn định theo kiểu điên rồ, nhưng ưu nhã.
“Nếu anh đã hận tôi đến vậy… không sao.
Tôi sẽ tự kết liễu.

